
Chỉ Thiếp Không Thê: Vương Gia Đừng Vội Mừng
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không
Convert: ngocquynh520
Editor: Sam Sam
Độ dài: 207 chương
"Tỷ muội chung chồng ngươi có bằng lòng không?" Ngày cưới của nàng, chiếc y phục đỏ thẫm vốn thuộc về nàng bỗng trở thành của người khác. Người đó lại còn ung dung tình tứ với phu quân của nàng, yêu cầu nàng làm thiếp. Thật bất ngờ, nàng từ vị trí trưởng nữ của phủ tướng quân, phải chịu đựng sự nhục nhã tột cùng, dung nhan bị phá hủy, nay phải sống trong cảnh hèn mọn của một con thứ.
Nàng kiên quyết quỳ xuống, xin được gả cho Vương gia Tiêu Phượng, một người bị liệt nửa người, với vẻ ngoài xấu xí và mệnh phận bất lực. Lời cầu hôn đó khiến cả khán phòng trầm lặng, bởi gả cho hắn chẳng khác nào tự đặt mình vào vị trí của một quả phụ.
***
Trong đêm tân hôn, Vương gia ngồi trên xe lăn tiến đến và hỏi nàng: "Vì cớ gì mà gả cho ta?"
Nàng nhẹ nhàng cười: "Xấu nữ với phế nam, chẳng phải là tuyệt phối hay sao?" Ánh mắt đen láy của Vương gia thoáng qua nét cười, nhìn nàng và hỏi: "Vậy sao?"
***
Thế nhưng, tại sao trong phòng, nơi Vương gia được cho là bất lực lại vang lên tiếng rên rỉ của nữ nhân? Nàng nhất thời hoang mang, không thể tin rằng mình đã muốn tìm kiếm một người bất lực. Những dòng thư hưu chưa kịp viết đã bị một ai đó chặn lại.
"Nàng muốn hưu phu sao?" Gương mặt của một người nào đó hiện lên đầy hắc tuyến.
"Không, không... ý ta là trong ba tội bất hiếu thì không có con đứng đầu..."
"À... hóa ra nàng đang trách vi phu chưa động phòng cùng nàng..." Lời nói chưa dứt, cánh tay đã nhanh chóng kéo nàng vào phòng.