
Chấp Niệm - Try Họa
Giới thiệu truyện
Beta-er: Diệp Hạ - Hồng Trà
Tôi đã lưu giữ quá nhiều nỗi nhớ của cuộc đời cho những năm tháng thanh xuân đã qua, chỉ vì một người duy nhất – Cố Trường Phong. Trong lòng tôi vẫn thầm nghĩ rằng đây có lẽ chỉ là một chấp niệm, bởi vì có rất nhiều người sẽ đặt câu hỏi: Tại sao lại phải như thế khi xung quanh còn vô vàn người xứng đáng để yêu thương và trân trọng? Tại sao lại phải cứng đầu nắm giữ một tình cảm đã qua và một bóng hình đã cũ?
Có những ký ức đã phai nhạt theo dòng thời gian, nhưng chúng không thể biến mất hoàn toàn, bởi vì chúng đã ăn sâu vào tâm hồn ta, như việc hít thở, cứ lặp lại một cách nhàm chán nhưng lại không thể thiếu… Những khoảnh khắc đầu tiên cùng với một người đặc biệt luôn là điểm nhấn khiến ta nhớ mãi. Để rồi sau này, khi chúng ta đã trải qua một thời tuổi trẻ ngắn ngủi, nhận ra rằng việc được gặp nhau đã là hạnh phúc lớn lao.
Tình yêu mà tôi kiên trì gìn giữ suốt thời gian qua cuối cùng đã phải khép lại bằng những giọt nước mắt. Không phải vì tôi không trân trọng nó, mà đơn giản vì nó là thứ rất dễ vỡ. Bức tranh của định mệnh đôi khi được vẽ bằng những nét chệch choạc, để lại những vết lem nhem khiến đôi mắt có những giọt lệ. Người yêu cũ và kỷ niệm của tình yêu đó, chỉ là những đoạn ngắn trong cuộc đời dài, lưu giữ mãi trong quá khứ, những kỷ niệm đẹp dù có đau thương tôi vẫn gìn giữ cẩn thận.
Dù có đến được đích hay không, dù người đồng hành đến được bến bờ ấy với tôi là ai, tôi vẫn phải cảm ơn cuộc đời, đã từng cho tôi hạnh phúc từ tình yêu mà tôi có được. Dù nhiều tình yêu phải khép lại, nhưng... được gặp nhau đã là đủ hạnh phúc rồi. Khi tình yêu trở thành những hồi ức, hãy mỉm cười nhớ về những kỷ niệm yêu xưa, chỉ là nhớ thôi – đừng đau!
“Tôi chợt rơi nước mắt là bởi vì, tôi không cam lòng quên đi em mà thôi…”