
Chào Buổi Sáng, Giáo Sư
Giới thiệu truyện
Editor: Vũ Vũ
Beta: Vân Thất Nhi
Lâm Phong thường mơ về khoảnh khắc ấy: những bậc cầu thang lờ mờ sau tiết học, một nam sinh vội vã chạy qua, ôm chặt một chồng sách và bài tập lớn. Khi ngang qua, cô nhận ra ống tay áo màu xanh lam của anh dính đầy phấn viết. Cô cố gắng tạo bầu không khí vui vẻ, cất cao giọng: "Chào thầy, buổi sáng tốt lành."
Người kia quay lại, chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt của mình. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, hiện ra nụ cười: "Lương Lâm Phong, giờ này cũng xế chiều."
Ôi, nói sai rồi, sao mình lại ngốc nghếch đến vậy? Câu chào hỏi cũng không chính xác, phải mau chóng sửa lại, nhưng còn chưa kịp sao? Một lần nữa, có thể không? Nếu như buổi sáng gặp phải anh, thật tốt. . . . . . Ngộ nhỡ lúc đấy lại là anh thì sao?
Sau khi tỉnh dậy, Lâm Phong thường châm một điếu thuốc, nhảy đến ngồi bên cửa sổ rộng lớn trong phòng ngủ. Khói thuốc từ ngón tay cô bay lên hòa lẫn với không khí của thành phố về đêm, nơi ánh đèn nhấp nháy tạo ra những dải sáng mờ ảo và mang theo làn gió lạnh lẽo.
Mỗi trường trung học phổ thông đều có một hoặc hai thầy giáo mà học sinh nữ thường phải lòng. Họ thường tài năng nổi bật, giảng bài một cách hài hước và thanh lịch. Cách đối xử với học sinh gần gũi và thân thiện, tuổi tác không quá lớn cộng với đặc điểm nổi bật cũng khiến họ dễ nhận được sự quý mến. Đặc biệt, họ thường giảng dạy những môn học phụ như Lịch sử, Địa lý hay Sinh học.
Mỗi ngày có hai, ba tiết học, những thầy giáo chủ nhiệm thường phải gấp rút gặp gỡ học sinh, đôi khi còn chiếm dụng lớp học để tự dạy và học. Trước khi nghỉ học, họ thường giao một khối lượng lớn bài tập và rao giảng một cách hùng hồn: "Chúng ta là XX rất quan trọng, lúc thi tốt nghiệp trung học nếu như. . . . . ."