
Cha Thượng Tá, Giở Trò Lưu Manh!
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại
Conver: Rich TTV
Editor: BAT
Số chương: 168 + ngoại truyện!
Dương Nhụy Tâm từng là một nữ bác sĩ tài năng, nhưng trong một khoảnh khắc bất cẩn, cô bất ngờ trượt ngã. Khi mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã sống trong một gia đình danh giá của ba mươi năm trước, và bên cạnh còn có một đứa con riêng mà cô chưa từng biết đến!
Thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ, cô quyết tâm trở thành một người mẹ bảo bọc cho đứa trẻ. Tuy nhiên, cuộc sống bình lặng của cô không kéo dài lâu khi xuất hiện một thượng tá - Diệp Hạ Đào. Một con cừu nhỏ liệu có thể trốn tránh được sói xám nên xuất hiện? Hoàn toàn không! Hãy cùng xem cách mà cô dần dần vượt qua thử thách này!
[Đoạn ngắn 1: Cha con]
“Chú là ai?”, Diệp Hạ Đào nhìn chằm chằm vào bản sao của chính mình, hàng mày lạnh lùng mãnh liệt cuộn sóng, nếu nói chú nhóc trước mắt không phải là con của anh thì hơi thiếu tự tin, còn nếu nói đó đúng là con trai mình thì lý do vì sao tới bây giờ anh lại không hề hay biết về sự tồn tại của cậu bé?
“Hừm? Rất có khả năng sau khi lớn lên cháu sẽ chính là chú!”, Dung Tiểu Phong gãi gãi đầu, kỳ thật cậu nhóc cũng không rõ, người đàn ông trước mắt trông giống hệt mình là ai.
“Sau khi lớn lên sẽ trở thành chú sao?”. Diệp Hạ Đào nhếch môi, đầu đầy vạch đen, anh cảm thấy những lời này chẳng khác nào lời thoại trong phim truyền hình, cuối cùng lắc lắc đầu vốn vẫn còn đang hỗn loạn hỏi: “Cháu đâu?”
“Cháu không có cha, chỉ có mẹ!”, Dung Tiểu Phong học theo người nào đó lắc lắc đầu, cái miệng nhỏ nhắn sau khi thốt ra một câu liền tiêu sái xoay người đi mất.
[Đoạn ngắn 2: Gặp nhau]
“Anh là ai?”, Dung Nhụy Tâm kinh ngạc quan sát một lớn một nhỏ trước mặt,…, miễn cưỡng cũng quá giống rồi, chẳng lẽ là máy copy phô tô bị lỗi?
“Cô thật sự không biết tôi sao?”, Diệp Hạ Đào nổi trận lôi đình, chỉ hận không thể tự tay bóp chết người nào đó. Lục tung khắp mọi ngõ ngách trong nước thế nhưng người cần tìm lại ở ngay trong nhà ông nội mình, sau khi ăn người khác sạch sẽ lại còn dám vứt ra sau đầu, đêm nay anh phải dạy dỗ cái mông nhỏ thật tốt mới được.
“Tôi quen anh sao?”, Dung Nhụy Tâm nhún nhún vai đáp, tên hung thần ác sát này thật kỳ quái, bản thân chơi bời không thành lại quay sang đổ tội cho người khác.
“Em… đồ ngốc này, tôi chính là cha của con trai em!”. Thượng tá Diệp đầy nhân nghĩa lẫn nhiệt huyết không thể nhịn được nữa mà rống to, không hiểu sao mình lại bị cô gái ngốc nghếch này đùa bỡn trong tay như vậy.
“A… anh là… cha của con trai tôi?”, Dung Nhụy Tâm càng nói càng nhỏ, thiếu chút nữa là cằm rơi xuống đất, mắt đảo nhanh như chớp, vụng trộm ngắm một lớn một nhỏ trước mặt, khả năng này cũng rất có thể…