
Cậu Là Thư Triển Nhan, Tớ Là Thường Hoan Hỉ
Giới thiệu truyện
Tác phẩm: Cậu là Thư Triển Nhan, tớ là Thường Hoan Hỉ [Nếu cậu đừng nhăn mặt nữa thì tớ cũng thường vui vẻ.] Thể loại: Hiện đại, Bách hợp, Đam mỹ, ấm áp văn, HE. Edit: shaiyao (vnsharing.net) (YM: kidoleaz).
Trong cuộc sống, có lẽ điều khó diễn đạt nhất chính là số phận, luôn nằm ngoài sự kiểm soát của chúng ta. Chính vì hai chữ này mà hai con người lại có dịp tìm đến nhau. Nếu không có chúng, có lẽ Thư Triển Nhan vẫn sẽ là cậu, và tôi vẫn mãi là Thường Hoan Hỉ. Luôn ở bên nhau, phải chăng đó là điều mà chúng ta đã làm từ những ngày còn nhỏ? Hiểu nhau, có phải chúng ta là những người thấu hiểu đối phương nhất? Tình yêu, chẳng phải đó là những điều bất ngờ xuất hiện khi ta ít nghĩ đến nhất sao? Vậy thì, giữa chúng ta, điều gì còn thiếu để chứng minh rằng chúng ta là tri kỷ của nhau, thưa dì của tôi?
Đôi lời của editor: 1. Đầu tiên, tôi muốn nói về tác giả. Không biết mọi người có cảm nhận ra sao, nhưng cả ba tác giả: Dịch Bạch Thủ, Diệp Sáp và Tả Tả Khán là những người mà tôi đã theo dõi tất cả các tác phẩm của họ (từ hoàn thành đến chưa hoàn thành). Đơn giản vì tôi rất thích phong cách viết của họ, cách họ xây dựng nhân vật, và những suy nghĩ của mỗi nhân vật. 2. Về tác phẩm này, thành thật mà nói, nếu so sánh theo một cách không logic nào, tôi cảm thấy cách viết có phần giống với nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (đó chỉ là cảm nhận của riêng tôi). Tác phẩm không phải là một cuốn tiểu thuyết dài lê thê, không có những cảnh nóng bỏng để thu hút, cũng không chứa những yếu tố ngược thân ngược tâm khiến độc giả đau lòng, nhưng lại nhẹ nhàng và thực tế theo cách riêng của nó, nhờ vậy đã cuốn hút tôi. 3. Thực ra, tôi đã đọc tác phẩm này cách đây khoảng 8-9 tháng, ngay sau khi hoàn thành 'Hạ Tuyết đẳng Thiên Tình', và dù đã trôi qua một thời gian dài, nhưng tôi vẫn không thể quên nó (có thể với người khác thì đây là điều bình thường, nhưng trí nhớ tôi thường ngắn hạn, vậy mà một tác phẩm đã lâu vẫn in sâu trong tâm trí tôi là điều hiếm hoi). Tóm lại, đối với tôi, tác phẩm này rất hay và đáng nhớ (điều đó không có nghĩa là mọi người cũng sẽ có cảm nhận giống tôi, mỗi người có mỗi cách nhìn nhận khác nhau). Dù tôi đã nâng tác phẩm lên rất cao, nhưng hy vọng mọi người không kỳ vọng quá nhiều vào nó, được chứ?