
Cấp lại, OK?
Giới thiệu truyện
Nỗi bận tâm lớn nhất trên thế giới không nằm ở sự chênh lệch tuổi tác, mà chính là việc em đứng ngay trước mặt anh, tay cầm tờ giấy kết hôn mới được đăng ký, và anh vẫn không chịu gọi em một tiếng “bà xã”....
“Địch lão sư, em có một tâm nguyện, không biết sau khi thầy nghe xong,... có cảm thấy khó xử hay không?”
“Vậy thì đừng nói.”
“…” Mộ Nhạc Nhạc vuốt phẳng góc áo, ánh mắt hướng xuống chân, nhất quyết không chịu rời đi. Chủ nhiệm lớp Địch Nam nhướng mày nhìn cô.
“Thầy Địch, xin thầy hãy đừng làm tổn thương tâm hồn trẻ thơ của em, tâm hồn em rất dễ vỡ…”
“Mộ Nhạc Nhạc.”
“Ở đây ở đây.”
“Có chuyện gì thì nói nhanh lên, bây giờ là thời gian nghỉ của giáo viên.”
“Đúng vậy, em đợi đến lúc thầy tan sở mới tới đây, có phải rất thấu tình đạt lý không…” Địch Nam chống khuỷu tay lên bàn làm việc, với vẻ mặt không chút biểu cảm chờ Mộ Nhạc Nhạc lên tiếng.
Mộ Nhạc Nhạc vuốt vuốt tóc, ho một tiếng, đứng thẳng người, cúi đầu thật sâu. Không rõ vì hồi hộp hay cúi người quá thấp, cô bất chợt lảo đảo về phía trước.
“…”
“Địch lão sư, em Mộ Nhạc Nhạc quyết tâm! Nhất định phải gả cho thầy.”
“…”
“Khi em đưa ra quyết định này, có suy nghĩ gì về cảm nhận của tôi không?” Mộ Nhạc Nhạc không nhìn vào Địch lão sư, kiên trì tiếp tục nói.
“Em có rất nhiều ưu điểm, trẻ trung và xinh đẹp, có tri thức và biết lễ nghĩa…” Địch Nam nhíu mày chậm rãi, vẻ mặt như đang xem một vở kịch nhưng không thể nào cười nổi.
Mộ Nhạc Nhạc chép miệng, từ nhỏ cô đã mơ ước được gả cho lão sư, với mức lương ổn định, phúc lợi cao, danh tiếng tốt, nhiều ngày nghỉ, và đặc biệt, sau khi sinh bảo bối, không cần phải thuê thầy dạy kèm tại nhà. À, nhưng điều này có chút xa vời.
“Chỉ vì lần xử phạt đó?” Địch Nam hỏi. Theo quy định của trường, việc đến trễ 15 phút phải bị xử phạt.
“Chuyện xử phạt không quan trọng! ... Dĩ nhiên, nếu như có thể không nhắc tới thì càng tốt…” Mộ Nhạc Nhạc bỗng dưng thẹn thùng, chuyển qua ngồi ở ghế đối diện với Địch Nam, khoanh tay trước ngực, bắt chéo chân.
“Địch lão sư, thầy có muốn giả vờ không quen biết em đến khi nào?”
Địch Nam nhìn ra phía cửa, chăm chú.
“Vốn dĩ là không quen biết.”
“Nhưng đó là đêm đầu tiên của em… A! …” Nhạc Nhạc chưa kịp dứt lời đã bị Địch Nam nhanh như hổ đói che miệng cô lại. Mộ Nhạc Nhạc nhìn vẻ mặt biến sắc của Địch Nam, ánh mắt cô bừng sáng như hình lưỡi liềm.