
Cành Đào Bên Hiên
Giới thiệu truyện
Tác giả: Miêu Thất
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, thị giác nữ chủ, BE.
Dịch bởi: Gin
Beta: Mây
Văn án:
Bên ngoài, những giọt mưa vẫn rơi không ngừng, trong khung cửa, những bông hoa yêu kiều buông mình nặng trĩu. Chàng tựa đầu bên tai ta, thì thầm: “Nhĩ Yên, nàng có thể vì ta … múa thêm một điệu cuối cùng nữa được không?”
Thái Tử và Thái Tử Phi sống trong tình yêu ngọt ngào, nhưng với ta, chỉ có vị trí Trắc Phi bên cạnh bên cạnh người mà thôi. Ta là một vũ cơ, năm mười sáu tuổi, Hoàng Thượng đã ban cho ta danh phận Ứng Tầm. Theo lý lẽ, thân phận này của ta không xứng đáng để làm Trắc Phi của chàng, nhưng chàng đã sẵn sàng đổi lấy ba vạn binh mã trong tay mình.
Khi ta đến tìm chàng, chàng chỉ nắm chặt tay ta và nói: “Nhĩ Yên, nàng phải là chính thê của ta.” Lời thề ấy được chàng thốt ra khi mới mười bảy, ở độ tuổi thanh xuân, với gương mặt tuấn tú tựa như bước ra từ tranh vẽ. Những kỷ niệm thời niên thiếu luôn tươi sáng và đẹp đẽ đến mức ta đã quên đi rằng lời hứa của chàng thiếu niên năm xưa vốn dĩ không đáng tin cậy.
Chỉ một năm sau, Thái Tử đã cưới cháu gái của thượng thư đại nhân. Ta không tới xem mà chỉ ngồi trong tẩm điện, ngắm nhìn cành hoa đào dịu dàng bên cửa sổ. Những cành lá mảnh mai nâng niu những cánh hoa mỏng manh.
“Hoa nở thật đẹp.” Vãn Giang bước vào và thốt lên trong ngỡ ngàng, sau đó thở dài, “Đốn đi thật đáng tiếc.”
Không kịp đáp lời, ta bỗng nghĩ về một thời điểm ba năm trước. Khi ấy, ta và Vãn Giang cùng trồng cành hoa đào này, ta từng hỏi: “Điện hạ có thích hoa đào không?” Cô ấy dịu dàng lau vết bụi trên tay ta bằng chiếc khăn tay. Vãn Giang ngước lên, mỉm cười: “Không nói là thích, chỉ là với ngài ấy, nó rất quan trọng.”
Nghe nói hôm nay Thái Tử Phi vào cung với một chiếc trâm cài khảm hoa đào trên đầu. Thì ra lý do cô ấy đã nhấn mạnh về tầm quan trọng lại là vì thế này.
“Đốn bớt đi.” Ta khẽ đáp lại Vãn Giang, “Màu hoa đào khiến ta chướng mắt.”