
Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn
Giới thiệu truyện
Nếu bạn muốn tiếp tục khám phá nội dung của câu chuyện, vui lòng CLICK ĐỌC Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn tại truyenfull.vision
Độ dài: 10 Chương
Người dịch: Panruen
“Liên quan đến việc đi xem mắt”
Tôi có một người bạn tên là Tâm Di, và cô ấy đã chia sẻ với tôi một câu chuyện tình yêu của đồng nghiệp mình. Mẹ của vị đồng nghiệp đó rất nhiệt tình trong việc vun vén hạnh phúc cho con cái. Có một lần khi đi tàu lửa, bà đã trò chuyện với một người đàn ông bên cạnh và cảm thấy ông ấy có điều kiện rất tốt và đang độc thân; bà nghĩ rằng không nên lãng phí cơ hội này, vì vậy đã mạnh dạn giới thiệu con gái mình. Không ngờ người đàn ông đó cũng đồng ý ngay lập tức. Ngày xem mắt đến, họ chọn một nhà hàng gần nhà cô gái và cả gia đình cô ấy đã tới đó, tạo thành một đội ngũ 5 người. Ai ngờ bên phía chàng trai lại dẫn theo toàn bộ họ hàng, làm không khí thêm phần náo nhiệt và bất ngờ. Bằng cách đó, họ đã quen biết nhau và thực sự kết hôn, trải qua cuộc sống đầy hạnh phúc và vui vẻ, tất cả đều nhờ công lao của người mẹ tuyệt vời này. Câu chuyện thật sự khiến tôi cảm thấy kỳ diệu! Thật thú vị khi chỉ cần đi tàu lửa hoặc ngồi máy bay cũng có thể gặp gỡ người khác, và rồi họ trở thành vợ chồng. Về nhà, tôi ngẫm nghĩ mãi và quyết tâm viết một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Ai mà ngờ được, viết tiểu thuyết lại dễ dàng như vậy? Chỉ cần nghe người khác kể chuyện là có thể làm thành câu chuyện của riêng mình! (Thật ngốc nghếch, tự hỏi bản thân mình! Kết quả là đã viết vài loại tiểu thuyết nhưng chỉ mới có mở đầu?)
“Liên quan đến con cái”
Trong câu chuyện có một phần nhắc tới việc không thể mang thai. Mỗi lần đọc báo hay tạp chí, tôi thường tưởng tượng rằng việc không thể sinh con thật đáng buồn, khiến cho không ít người vợ phải chịu đựng nỗi khổ. Nhưng thỉnh thoảng tôi lại thấy thật xấu hổ khi nghĩ rằng nếu không thể mang thai, thì sẽ không cần dùng bao, không cần uống thuốc, không phải lo lắng về việc có em bé… Mọi người có thể thỏa sức “yêu” nhau! Haizz, tôi thật sự ngốc nghếch khi lại nghĩ về điều này, mong mọi người tha lỗi cho tôi... Nói về trẻ con thì tôi chỉ có một cảm nhận: đừng làm phiền tôi! Điều tôi ghét nhất khi ở nơi công cộng là tiếng khóc của bọn trẻ. Khi nghe thấy, tâm trạng tôi chỉ muốn bịt mồm chúng lại; nếu không thì tôi sẽ lén lén nhéo một cái, cho chúng khóc thảm thương hơn, để nhìn chúng càng tội nghiệp hơn. Nếu thấy một đứa bé ngã, tôi chỉ muốn đá thêm một cái vào cái mông nhỏ đó, ha ha! Trước đây, mấy người bạn của tôi từng nói rằng nếu tôi thật sự sinh em bé, họ sẽ thường đến nhà tôi xem đứa nhóc đã ăn chưa? Còn sống hay không? Có cần ra ngoài phơi nắng hay tắm mưa không? Mà nếu như con của bạn tôi không ngoan, muốn dọa chúng, chỉ cần nói: “Cô Carrie sắp đến rồi, nếu con còn không ngoan, mẹ sẽ kêu cô Carrie dạy dỗ con.” Bảo đảm bọn trẻ sẽ ngoan ngoãn nghe lời. A! Tôi thật là không có lương tâm, nhưng bạn bè tôi hiểu tôi đến vậy!
“Liên quan đến nước Pháp”
Dù chủ đề này có vẻ không liên quan cho lắm, nhưng tôi đã học tiếng Pháp trong suốt ba năm. Khi học năm thứ hai ở khoa Ngoại ngữ, tôi có một môn tự chọn là ngoại ngữ thứ hai. Thấy mọi người ào ạt học tiếng Nhật, nhưng tôi không thấy tính thời thượng ở đó, nên tiểu thư Carrie như tôi sao có thể làm theo? Do đó, tôi đã quyết định chọn tiếng Pháp, một ngôn ngữ thật mỹ lệ và thanh lịch. Nhưng khi thật sự học, tôi mới nhận ra tiếng Pháp khó quá! Động từ thì có từ hai đến ba cách chia, danh từ lại phải phân chia theo giống, có giống đực, giống cái, và phát âm thì thật sự làm tôi không biết phải làm sao, và tôi đã tự nhận mình là bất lực. Mỗi giờ học tiếng Pháp, tôi thường ngồi cạnh cửa sổ, ăn mặc thật đẹp, hít thở không khí ánh nắng, cảm nhận làn gió mát, rồi sau đó... ngủ. Đến giờ tốt nghiệp, ba năm học rồi mà trình độ tiếng Pháp của tôi chỉ có thể nói: Chào buổi sáng! Ngủ ngon! Thưa ông! Thưa bà! Em yêu anh! Kẹo! Cảm ơn! Tốt lắm! Tạm biệt! Chúc bạn thượng lộ bình an! Vì vậy, đặc biệt khi viết về một phần liên quan đến nước Pháp trong tiểu thuyết, tôi không khỏi đau lòng nhớ lại những đống từ điển tiếng Pháp, vở học, vở bài tập và sách vở. Hắc hắc… tôi thật sự có lỗi với mọi người! Kể từ lúc tốt nghiệp, tôi chưa từng mở bất kỳ trang nào, những thứ đó đã từ từ trở thành vật trang trí trên bàn, chôn vùi trong bụi bặm và thời gian mà không thấy ánh nắng, nhân tiện, tôi thật sự xin lỗi mọi người!