
Cẩm Tú Lương Duyên (Ngoại Truyện Phượng Ẩn Thiên Hạ)
Giới thiệu truyện
Translator: Mạn Lam Trân
“Vị công tử này, không biết có bằng lòng lấy ta làm vợ không?” Hiên Viên Cẩm mạnh dạn chuyển thẳng vào vấn đề.
“Cô nương, ta có thể hiểu thế này không? Cô nương… đang cầu hôn ta sao?”
“Đúng vậy! Ta nói nghiêm túc đấy, không phải là đùa đâu!” Công tử áo xanh, với vẻ điềm tĩnh, gõ gõ cây bút trong tay, ánh mắt liếc về phía nàng, nói một cách thú vị: “Nếu ta không đồng ý thì sao?”
“Chàng đừng vội từ chối, cho phép ta được giới thiệu đôi điều. Phụ thân ta là Hiên Viên quận vương, nhà ta có thể xem như một gia đình phú quý. Nếu công tử lựa chọn lấy ta, sẽ không cần phải bày sạp bán tranh để kiếm sống nữa. Công tử có thể chuyên tâm vào khoa cử, giành lấy công danh.”
“Hết rồi sao?”
“Hết rồi!”
“Còn cô nương thì sao? Tại hạ lấy vợ không coi trọng gia thế, mà lại quan tâm đến con người cô nương.”
“Ta, ồ, ta ý hả… Dung mạo tuy không phải tuyệt sắc, nhưng cũng coi như hoa nhường nguyệt thẹn, tuyệt đối sẽ không khiến công tử phải xấu hổ. Ta biết chữ, biết tính nợ, biết lo liệu việc nhà, biết võ công, biết…”
“Có biết nữ công không? Biết gảy đàn, múa hát không?” Hiên Viên Cẩm nhíu mày, không hiểu sao tiêu chuẩn chọn vợ của nam tử này lại giống như thái tử Nam Triều đến thế. Nàng lắc đầu rồi đáp: “Không biết! Nhưng nếu công tử thích, có thể đến thanh lâu chuộc một người biết đánh đàn nhảy múa về làm thiếp.”
“Còn có thể nạp thiếp ư? Chắc hẳn, hôn sự này còn có điều kiện khác phải không?”
“Công tử đoán đúng đó, chúng ta chỉ làm phu thê trên danh nghĩa mà thôi!”