
Cảm Lạnh Mùa Hè
Giới thiệu truyện
Dịch giả: Phạm Minh Thuận
Trong cuộc sống, chúng ta thường hướng tới những điều xa xôi mà quên mất rằng hạnh phúc thực sự lại ngay ở trước mắt. Chúng ta mải mê dõi theo bóng hình của ai đó mà không nhận ra rằng cũng có một người khác đang ngắm nhìn ta với đầy yêu thương. Có lẽ là do chúng ta chỉ chăm sóc cho những điều mình yêu mến, và quá ích kỷ để chia sẻ sự gắn bó hay mang lại niềm vui cho người khác.
Thỉnh thoảng, ta cảm thấy bất mãn vì đã dành trọn tâm can cho một ai đó, nghĩ rằng họ sẽ rung động, sẽ trở lại bên cạnh và nắm tay ta. Nhưng rồi, họ lại chọn rời xa. Đôi khi, chính là những kỷ niệm tiếc nuối, một chút hơi ấm, một chút tình yêu mà người ấy từng mang lại cho ta, khiến ta không ngừng nuôi hy vọng, mơ về một hạnh phúc trong tương lai.
Tuy nhiên, nếu ta chịu khó nhìn xung quanh, sẽ nhận ra rằng hạnh phúc luôn hiện hữu ở rất gần.
“Em cho rằng tình yêu của em không phải là dành cho anh. Em cho rằng rời xa anh, nước mắt em sẽ tuôn rơi, nhưng anh đã làm cho nước mắt của em hóa thành những hạt pha lê cứng cáp, làm cho nỗi nhớ của em biến thành đám mây trôi về một nơi rất xa.”
Bản nhạc kết thúc, cuối cùng em cũng nhận ra rằng nốt Sol cũng mang trong nó nỗi bi thương. Hóa ra không phải Thượng Đế mang anh đi, mà Người muốn dành cho em một tình yêu sâu sắc hơn, để em trở thành một chú vịt con vui vẻ và hạnh phúc suốt đời. Giống như một câu nói: “Sẽ thật đáng tiếc khi người bạn yêu thương nhất không phải sinh ra để dành cho bạn.” Dù cho có nỗi đau và tiếc nuối, bạn cũng chỉ có thể nhìn người ấy ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Điều quan trọng là chúng ta hãy ngừng nhìn về nơi cánh cửa đã khép lại và dũng cảm tìm kiếm cánh cửa mở ra cho chính mình.