
Cá Sấu Lặng Thinh - Hải Trầm Châu
Giới thiệu truyện
Vào năm 2000, tại một thị trấn nhỏ, có một học sinh mới chuyển đến, nhưng mọi người đều nghĩ rằng cậu không nói gì chỉ để thể hiện sự ngầu lòi của mình. Công bị câm. Tóm gọn lại trong một câu: “Ta phải nhỏ nước mắt cá sấu đôi lần.”… Vũ Thành Vãn cảm nhận nốt ruồi lệ của Trần Tụy giống như một quân cờ, chỉ cần hạ xuống sẽ là chiếu tướng. Bằng không, tại sao đôi mắt của Trần Tụy lại dễ dàng khiến lòng người mềm yếu như vậy? Một người câm, bàn tay không thể nói lời chia tay, thì lấy gì để lau nước mắt? Vũ Thành Vãn biết rõ cảm giác nhớ nhung là thế nào. Đó là mặt đất ngập nước sau cơn mưa, những ký ức đọng lại, từng lớp lưu luyến chen chúc nhau, chìm sâu theo dòng nước, càng lúc càng đặc quánh, còn vũng nước trong vắt soi bóng anh. Thế nhưng, nơi đó lại mưa bốn mùa không ngừng.
Cô ấy đã gọi cậu là gì? Cô ấy đã gọi cậu là chồng chưa? À, thì ra là chưa. Vậy cậu hãy bảo với cô ấy, nếu cô ấy không gọi thì chính mình sẽ gọi.
Quãng thời gian họ bên nhau quá ngắn ngủi, và họ thất bại ngay ở cái tuổi mà một lần rung động có thể đeo đẳng cả đời.