
Bóng Ma Lang Thang
Giới thiệu truyện
Mela có thói quen lang thang vào mỗi buổi tối và luôn thắc mắc liệu trong thế giới này có ai đó giống như mình hay không. Cuộc sống của Mela không hề vui vẻ, bởi nó sinh ra đã khác biệt so với mọi người. Mẹ của Mela đã qua đời khi nó còn nhỏ, và đến khi Mela tròn mười tuổi, ba của nó quyết định kết hôn với dì Quyên, trở thành mẹ kế của Mela. Giữa Mela và Ngân Hà, con gái của dì Quyên, tồn tại một mối quan hệ không êm đềm; họ không ghét nhau, nhưng cũng không thể gọi là thân thiết. Ngay từ nhỏ, Mela đã có những đặc điểm rất khác biệt mà nó không biết nên gọi đó là gì; ba của Mela thì hoàn toàn không nhận ra điều này, và một cách nào đó, Mela đã vô tình khiến ba quên đi. Khi lớn lên, Mela ngày càng phát triển những khả năng đặc biệt của mình, nhưng bắt đầu gặp khó khăn khi phải sống chung phòng với Hà Ngân.
“Mela chúi mũi vào cuốn sách vừa mới mượn, say sưa đọc. Hà Ngân đi bên cạnh cảm thấy hành động này thật khó chịu, bèn hích vai Mela: - Lâm Kỳ, có đụng cột điện u đầu cũng đừng trách tôi đấy!! - Ok, ok không..... Bịch...!!” Lời nói còn chưa thốt lên, Mela thực sự đã va vào một cột điện, và không chỉ là cột điện thường, mà là cột điện “sống.” “Ôi, xin lỗi!” - Mela nói mà không suy nghĩ, mắt vẫn đảo qua đảo lại như điên trên cuốn sách, chân tiếp tục bước đi nhưng bị kéo lại. “Này, đụng trúng người khác thì phải xin lỗi cho chân thành chứ.” Người mà Mela va phải là một chàng trai có gương mặt điển trai, đúng hơn là đẹp như tượng, theo đúng nghĩa đen. “Ủa, vậy cho tôi xin lỗi!” Mela cười hê hê, ngố tàu, vừa gãi đầu vừa phải ngước mặt lên nhìn cột điện che mất mặt trời. Cột điện quả thật cao, làm Mela mỏi cả cổ. Hà Ngân đứng bên cạnh sớm đã ngất ngây, trôi vào cõi mơ nhìn cột điện chắn đường…
“Không biết từ đâu đồn Mela thích ăn hạt dưa và xí muội nhất. Bao giờ cũng ăn đến mức cổ họng và miệng mất cảm giác. Minh biết điều đó nên ngày nào cũng bỏ sẵn trong túi hạt dưa và xí muội nhằm dụ dỗ Mela. Chẳng hạn như hôm nay: - Lâm Kỳ!!! - Hở?? - Lại ăn hạt dưa và xí muội hả? (thực ra là của Minh) - Có - Mela chạy lại nhận được cả một bao to chà bá. - Cho bà hết đó, nhà tui dư! - Ờ.” Mela không hề thắc mắc, chỉ cầm bao hạt dưa, xí muội về chỗ. Chiều đi học về, gặp Hà Ngân và nhóc Bảo, Mela rút trong cặp ra bao hạt dưa và xí muội, nói: - Cho đó! - Ở đâu ra mà nhiều thế? Hà Ngân nhận lấy, nghi ngờ. - Bạn cho đó - Mela trả lời. Mela lấy khoảng sáu, bảy viên xí muội với một nắm hạt dưa rồi lên phòng. Thực ra Mela không thích hạt dưa lẫn xí muội lắm, chỉ có Hà Ngân và nhóc Bảo là thích thôi…