
Bia Vô Tự
Giới thiệu truyện
Trong đêm đen tĩnh lặng, sau khi ta hạ sát Đại tướng quân, Hoàng hậu đã bất ngờ xuất hiện trước mặt ta. Muội ấy nói rằng Hoàng tỷ đã phải vất vả, và bệ hạ đã gửi muội đem đến một bình rượu để chúc mừng Hoàng tỷ khải hoàn trở về. Ta luôn yêu thích rượu hoa đào, điều này hắn vẫn nhớ rất rõ. Khi còn nhỏ, ta thường dẫn hắn đi thu thập hoa đào, đó chính là một trong những kỷ niệm vui vẻ hiếm hoi trong thời thơ ấu của chúng ta. Một làn sóng ấm áp bất chợt dâng lên trong lòng ta, nhưng cảm giác dễ chịu ấy chưa kịp lan tỏa thì lại bị cơn đau thấu xương chiếm lấy, lan ra khắp tứ chi bách hài.
“Trưởng công chúa, …bệ hạ …xin tỷ đừng trách,” Hoàng hậu nói, khuôn mặt nàng chìm trong bóng tối. “Là các vị đại thần ép ngài ấy.” Đúng vậy, trong những năm qua, đôi tay ta đã nhuốm đầy máu tanh, người tỷ tỷ đã mang tội lỗi lớn lao như vậy lại bị trăm quan căm ghét, thật sự không xứng với danh tiếng của một vị minh quân như hắn. Ta trao cho nàng một nụ cười nhạt, nhưng sau đó… ngã xuống. Trước khi hoàn toàn lâm vào hôn mê, ta cảm nhận được mùi dầu thông đang cháy. “Giết,” ta nghĩ, “người thì phải diệt cỏ tận gốc, hoàng đệ, đệ học được rất tốt.”