
Bỉ Ngạn - Một Đời Chân Ái
Giới thiệu truyện
Trên vùng đất bỉ ngạn, sau cuộc chiến phong ấn hỏa Hồng Liên, một vị thần đã bị lãng quên. Nàng, một cửu vĩ hồ bất diệt với hàng ngàn năm tuổi, mang trong mình đóa bỉ ngạn đỏ thắm nơi mi tâm. Cuộc đời nàng dành trọn cho sự "thái bình", trong khi nàng và chàng lại thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Họ từng là ân nhân, rồi trở thành sư phụ, và cuối cùng là người kết tóc se duyên.
----- "Ta có tên, ta là Hoa Nguyệt, tỉ đừng gọi ta là tiểu tử."
Người thiếu niên mười sáu tuổi xuất hiện với làn da trắng như tuyết và gương mặt đẹp như hoa. Hắn đẹp như một nữ tử nhưng lại sở hữu ánh nhìn rạng rỡ, mang khí chất của một nam nhân. "Tỉ tỉ, ta nguyện một đời theo người, bảo vệ người." Nàng chỉ nở nụ cười mà không đáp lại.
..."Ta với ngươi xuống núi cũng nhân tiện mua vài sấp vải may cho ngươi vài bộ y phục." Đó chính là lời hứa hẹn của nàng với hắn. Sau đó, hai người cùng nhau cưỡi mây, lướt trên bầu trời cao. Để đảm bảo hắn không bị ngã, nàng đã nhẹ nhàng vòng tay quanh eo hắn.
...Hắn ôm nàng trong tay, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng và mùi hương của bỉ ngạn phảng phất từ nàng. Hắn chỉ ước thời khắc này có thể kéo dài mãi mãi, có thể cùng nàng sống an nhàn như một đôi uyên ương giữa chốn nhân gian.
---- "Hoa Nguyệt, nếu có kiếp sau, ta không là Thần Nữ, chàng cũng không cần trấn giữ hỏa Hồng Liên. Chúng ta có thể lần nữa kết tóc phu thê không?" Ánh mắt nàng sáng ngời, từng giọt máu lệ lăn dài. Một đời nàng đã từng oanh liệt, chiến thắng không biết bao nhiêu trận đấu. Nàng cũng đã dệt nên bao giấc mộng cho người đời. Vậy mà cuối cùng, nàng lại thua chàng, thua một cách đau đớn. Nàng chỉ nhắm mắt, mỉm cười, có thể dệt mộng cho người khác nhưng bản thân lại không thể.
“Ta yêu chàng, một đời yêu chàng.” Chàng cũng yêu nàng, nhưng chưa chắc rằng đời này có phải là của nàng hay không. “Ta cố gắng bao nhiêu, cuối cùng cũng chỉ có thể họa được hình dung. Còn tâm can chàng, có lẽ ta không đủ sức để chiếm lĩnh rồi."
“Hoa Hoa, cuối cùng chân ái kiếp nhân sinh này của ta là chi?”