
Bé Ngốc Cũng Được Nhà Giàu Nuông Chiều Sao
Giới thiệu truyện
Vạn Thu đã chết vào mùa đông, nhưng hiện giờ cậu lại tỉnh dậy trong một ổ chăn ấm áp. Trong tâm trí cậu, một đoạn ký ức kỳ lạ bắt đầu hiện lên, báo hiệu rằng cậu đã xuyên vào một câu chuyện. Trong cuốn sách đó, cậu là một đứa con nuôi phải chịu đựng sự ngược đãi, cuối cùng sẽ được một gia đình giàu có nhận về, làm kẻ bắt nạt người khác, và rồi lại bị trả thù đến chết. Kiếp trước, cậu luôn bị ba mẹ nhốt trong một căn phòng nhỏ, không được học hỏi nhiều điều, khiến Vạn Thu thật sự thắc mắc. "Xuyên sách là gì? Con nuôi là gì? Hào môn lại là gì?" Tại nhà ba mẹ nuôi, cậu được cho ăn, cho mặc, có một gian phòng riêng và một chiếc giường nằm thoải mái. Dù đôi khi bị đánh, nhưng ba mẹ nuôi chỉ dùng những trận đòn nhẹ nhàng, không để lại sẹo, và chỉ cần che giấu những vết thương thì cậu vẫn có thể đi học. Đây đúng là một nơi bình yên và hạnh phúc. Khi gia đình giàu có kia xuất hiện, mẹ nuôi vẫn không ưa đứa con nuôi ngốc nghếch như cậu và đã quyết định đổi cậu lấy một số tiền lớn. Vạn Thu khóc lóc níu chặt mẹ: "Tại sao mẹ không cần con nữa? Là do con ăn quá nhiều sao? Là con thành tích quá kém sao?" Luôn sống trong một thế giới hạn chế, Vạn Thu không hề biết rằng mình đang ở trong một nơi không phải là thiên đường. Khi người thân thực sự của cậu nhìn thấy vết thương trên ống tay áo của cậu, họ đã đau lòng mà ôm lấy cậu, quyết tâm bù đắp cho cuộc đời cậu những điều tốt đẹp nhất, để cậu lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc, không ai được phép bắt nạt đứa trẻ này.
______________
Sở gia đã tìm được đứa con mất tích nhiều năm. Nhiều người bắt đầu lo lắng về cuộc sống tương lai của người con nuôi Sở Ức Quy. Được Sở gia nhận nuôi, Sở Ức Quy trở thành người thay thế cho Vạn Thu đã thất lạc. Hắn rất xuất sắc, tài năng, vẻ ngoài ấn tượng, và được kỳ vọng rất cao. Khi Vạn Thu trở về, Sở Ức Quy nghĩ rằng người như hắn không cần thiết phải ở lại trong vai trò vật thay thế. Dù vậy, Sở gia lại không bỏ rơi hắn. Sở Ức Quy cũng cho rằng Vạn Thu sẽ phản kháng với mình. Nhưng khi hắn bị sốt, nửa đêm ho khan, hắn phát hiện cậu chủ nhỏ thực sự của Sở gia đã đứng canh ở cửa, mơ màng chờ hắn tỉnh lại. "Uống chút canh, rồi uống thuốc, phải mau khỏi bệnh, không thì sẽ bị ba mẹ đánh." Lúc ấy, Sở Ức Quy mới nhận ra rằng nếu Vạn Thu do bệnh mà không làm việc, ba mẹ nuôi sẽ trút giận lên cậu. Hắn cần phải chu toàn mọi việc trong nhà để Vạn Thu có thể yên ổn. Sở Ức Quy lại nói: "Anh có thể đánh em, mắng em hoặc bắt nạt em." "Tại sao?" Vạn Thu vỗ vỗ sau lưng hắn, "Ba mẹ ở rất xa, anh nhìn trộm giúp em, bọn họ không nghe thấy, sẽ không bị đánh đâu!" Sở Ức Quy nguyện ý trả ơn Sở gia, cho dù hắn có bị Vạn Thu khinh thường, nhục mạ hay thậm chí bị đánh đập, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nhưng không giống như những gì hắn nghĩ, Vạn Thu lại khiến hắn cảm thấy đau lòng và áy náy, khiến hắn không biết phải ứng xử ra sao. Bản thân đã khiến Vạn Thu chịu thiệt thòi nửa cuộc đời, vì vậy hắn cảm thấy mình phải nỗ lực đền bù mãi mãi.
*Ghi chú: 1, Thụ kiếp trước tàn tật, trí lực rất thấp, sau khi xuyên sách cơ thể đã khỏe mạnh. 2, Trước khi vấn đề tâm lý của thụ được chữa khỏi, sẽ không có diễn biến tình cảm. 3, Sở Ức Quy công X Vạn Thu thụ, 1V1, HE, tình cảm phát triển khi hai bên đã thành niên, không có quan hệ pháp luật. (quan hệ anh em) 4, Gia đình thụ không hoàn mỹ, vai chính thụ và gia đình cùng trợ giúp lẫn nhau, bạn thụ sẽ được đón về nhà ở chương 33. Tag: Hào môn thế gia, Thiên chi kiêu tử, Ngọt văn, Xuyên thư.
Một câu tóm tắt: Cậu bé ngốc cũng có thể ở gia đình giàu có mà gặp được chân ái sao? Lập ý: Thế gian thay đổi luân hồi, sẽ không mãi mãi chỉ có vận đen.
*Đôi lời của nhà dịch: 1. Đây là bộ đầu tiên mình edit vì thấy văn án hợp gu, mình không biết tiếng Trung nên độ chính xác không cao. 2. Mình vừa đọc vừa dịch nên không biết cốt truyện về sau sẽ diễn biến ra sao. 3. Truyện dài 143 chương chứ không phải 134 nha mấy bồ, nhầm xíu 🤧🤧 4. Cuối cùng chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.