
Bảy Thanh Hung Giản
Giới thiệu truyện
Người dịch: Cụt
Thiết kế bìa: Tâm Tít Tắp
Tựa gốc: Thất căn hung giản
Hẳn ai đã từng tìm hiểu về lịch sử Trung Quốc đều biết rằng, sau khi triều đại nhà Chu chịu thất bại, Lão Tử, một bậc đại trí thức, chán nản với tình hình chính trị, quyết định rút lui và chọn trâu đen làm bạn đồng hành trên hành trình vượt ải Hàm Cốc. Tại đây, vị quan Doãn Hỉ trấn ải, khi hay tin về quyết định của ông, đã hết sức khẩn cầu ông ở lại nhưng không thành công. Ông bèn nói: “Tiên sinh học vấn uyên bác như vậy, không muốn để lại cho thế gian chút gì sao?”
Sách sử ghi chép rằng Lão Tử đã dừng chân tại nơi này ba tháng, trong thời gian đó, ông đã soạn ra tác phẩm Đạo Đức Kinh với độ dài năm nghìn chữ. Theo một số tài liệu lưu truyền, ngoài Đạo Đức Kinh, Lão Tử còn để lại một quyển sách chứa đựng phong ấn của ba loài chim thần là Phượng, Hoàng và Loan, được gọi là bảy thanh Hung Giản.
——Cụt: Truyện này từng được dịch bởi Lê Linh và Trà Hương (Thành Thời Gian) nhưng chỉ dừng lại ở chương 12 quyển 2. Thấy tiếc nuối, tôi quyết định làm lại cả bộ. Tên gốc của tác phẩm là Thất căn hung giản, tôi xin phép giữ nguyên như cách dịch của các dịch giả trước. Dịch giả Lê Linh cũng đã giải thích về tên truyện rằng: “Thất căn hung giản” có thể hiểu là “Bảy thẻ tre mang tai họa” hoặc “Bảy cuốn sách từ thẻ tre mang điềm xấu.” Cụ thể, “Hung Giản” thể hiện “Hung” là điềm xấu, không may mắn, còn “Giản” chỉ thẻ tre, do vào thời cổ đại Trung Quốc, người ta chưa có giấy, nên thường ghi chép bằng thẻ tre để lưu giữ thông tin.