
Bắt Trẻ Đồng Xanh
Giới thiệu truyện
“Bắt Trẻ Đồng Xanh” là một tác phẩm ngắn nhưng độc đáo, phản ánh nét cá tính riêng biệt của nhân vật chính, Holden. Cậu là một tâm hồn nổi loạn, thiếu giáo dục và đầy sự kỳ quặc. Holden không hứng thú với bất cứ điều gì; điều duy nhất cậu mong muốn là đứng bên bờ vực của một cánh đồng bao la, để quan sát lũ trẻ con đang vô tư chơi đùa. Cậu tỏ ra chán ghét mọi thứ xung quanh, thường lan man và lảm nhảm trong suốt nhiều giờ về những thói hư tật xấu, những trò giả dối tầm thường mà con người thường thể hiện trước nhau. Holden hiện lên với vẻ thô thiển, tục tĩu và không chịu theo bất kỳ khuôn mẫu nào của cuộc sống, cậu chỉ đơn giản sống thật với chính mình.
“Bắt Trẻ Đồng Xanh” đã khai thác những suy nghĩ của một chàng trai trẻ để nhìn nhận cuộc sống một cách đầy hài hước và thông minh. Lối diễn đạt giản dị và đôi khi thô tục bộc lộ rõ bản chất con người của nhân vật, cuốn sách ghi dấu trong lòng người đọc qua những triết lý đơn giản nhưng hiện hữu trong đời sống hàng ngày. Rồi cuối cùng, tác phẩm gợi lại một ý niệm tưởng chừng đã bị lãng quên: "Mình là chính mình."
Tác phẩm, được viết bởi nhà văn Mỹ J.D. Salinger, kể về cuộc hành trình của Holden Caulfield trong những ngày cậu sống ở thành phố New York, sau khi bị đuổi học khỏi trường dự bị đại học Pencey Prep.
“Nếu bạn thực tình muốn nghe, thì điều đầu tiên bạn muốn biết có lẽ là tôi sinh trưởng ở đâu, cái thời thơ ấu mắc dịch của tôi ra thế nào, cha mẹ tôi làm gì trước khi đẻ tôi ra, … đại để thứ tiểu sử nhì nhằng lối David Copperfield ấy. Nhưng tôi không muốn đi vào những chuyện ấy, nói thật với bạn. Trước hết là vì những thứ đó đối với tôi không có gì là quyến rũ, sau nữa là vì cha mẹ tôi sẽ thổ huyết chừng hai chuyến nếu tôi kể ra điều gì hơi rõ ràng về họ. Họ rất nhạy cảm về những loại như thế, nhất là cha tôi. Họ cũng tử tế đấy chứ - tôi không biết dùng tiếng gì - nhưng đồng thời cũng nhạy cảm khiếp. Ngoài ra tôi cũng không kể cho bạn nghe cái tiểu sử dở hơi của tôi hay gì hết. Tôi chỉ kể cho bạn cái chuyện điên khùng đã xảy đến với tôi vào khoảng cuối lễ Giáng sinh năm ngoái ngay trước khi tôi thành ra lụn bại tinh thần và phải ra đây xã hơi một chút. Nghĩa là cái chuyện mà tôi đã kể hết cho D.B nghe. D.B là anh tôi. Ảnh bây giờ ở Hollywood. Chỗ đó không xa cái nơi hạ tiện này bao nhiêu, và ảnh thường đến tham tôi mỗi cuối tuần, gần như đều đều vậy. Ảnh có lẽ sẽ lái xe chở tôi về nhà khi tôi về vào cuối tháng này. Ảnh vừa mới tậu một chiếc Jaguar. Cái loại xe kiểu Anh chạy chừng hai trăm rưỡi cây số giờ ấy. Ảnh phải trả có đến gần bốn ngàn đồng là ít. Hiện giờ ảnh có khá nhiều xu. Trước kia thì ảnh không có. Hồi trước, lúc ở nhà, ảnh là một văn sĩ suốt ngày chỉ viết lách. Ảnh có viết tập truyện ngắn cực đỉnh nhan đề là Con cá vàng bí mật (trong trường hợp bạn chưa hề nghe đến tên ảnh). Câu chuyện hay nhất trong ấy là chuyện "Con cá vàng bí mật". Chuyện kể về chú bé con không chịu cho ai nhìn con cá thia vàng của chú bởi vì chú đã tự bỏ tiền ra mua nó. Tôi mê câu chuyện ấy đến chết được. Bây giờ thì ảnh ở Hollywood, anh chàng D.B ấy, đang đánh đĩ ngòi bút. Nếu có một cái gì tôi chúa ghét, thì ấy chính là màn bạc. Bạn đừng có nhắc đến tên nó với tôi...”