
Bắt Được Một Anh Trung Khuyển Thẹn Thùng
Giới thiệu truyện
Văn án
Tống Ý Dung sống cuộc đời u ám và chán chường, không mấy quan tâm đến tiền bạc, thời gian hay thân thể của mình; cậu chỉ đơn giản là sống qua ngày. Dù Tống Ý Dung nhận ra rằng đây là một chứng bệnh tâm lý, nhưng việc thăm khám với nhiều bác sĩ tâm lý đều không mang lại hiệu quả gì cho cậu. Cậu thậm chí còn từng nghĩ rằng, có chết sớm một chút thì có lẽ sẽ tốt hơn, vì như vậy cậu sẽ không phải chịu đựng những cơn ác mộng triền miên, cùng những đêm mất ngủ. Sau khi một bác sĩ khuyên cậu nên tìm một nơi yên tĩnh để thư giãn, Tống Ý Dung quyết định thu dọn hành lý và rời khỏi thành phố, đến một thôn nhỏ để thuê phòng ở.
Tại đây, cậu phát hiện một người đàn ông cao lớn sống đối diện thường xuyên nhìn lén cậu, và thật đáng yêu khi thấy anh ấy dễ dàng đỏ mặt. Một buổi tối, sau khi tắm xong, Tống Ý Dung mặc chiếc áo trắng có phần hở ngực, đứng trên ban công phơi quần áo. Người đàn ông lúc này đi ngang qua, có vẻ như vừa từ cánh đồng trở về, và trên người anh còn đọng những giọt mồ hôi. Tống Ý Dung gọi anh lại: “Này, anh muốn lên đây ngồi chung không?”
Người đàn ông bỗng dưng dừng bước, ngẩng đầu thoáng nhìn cậu rồi lại vội vàng cúi gằm, tai đỏ ửng và giọng nói ấm ức: “Không được.” Tống Ý Dung dựa vào lan can, giọng điệu cố ý gợi cảm và đầy dụ dỗ: “Vì sao không được? Sợ tôi khi dễ anh à?” Người đàn ông cúi đầu, im lặng một lúc lâu, rốt cuộc chỉ nói ra hai từ: “Không sợ.”
Tống Ý Dung bật cười: “Không sợ vậy anh vì sao không dám nhìn tôi?” Người đàn ông cúi đầu xuống thấp hơn, tai càng đỏ hơn. Tống Ý Dung không thể ngờ rằng người đàn ông này sẽ là người thay đổi cuộc đời cậu, đem đến ánh sáng và sức sống như mùa xuân.
Một câu tóm tắt: Yêu nhau khi mặt đỏ.
Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, tích cực hướng về phía trước.