
Bất Ái Kỷ
Giới thiệu truyện
Editor: Hoàn Băng
Thể loại: hiện đại, 1×1, kinh điển văn, lãnh khốc tra công x ốm yếu nhược thụ, ngược thân, ngược tâm, ngược phế.
Ta đã trải qua nhiều tháng năm. Năm nay, cuộc đời ta đã tròn 27 năm, và mỗi đêm ta lại chìm đắm trong những giấc mơ của quá khứ, đoạn ký ức nối tiếp đoạn ký ức, tựa như chỉ mới diễn ra vào ngày hôm qua. Khi tỉnh dậy, mọi sự hỗn loạn đã qua đi, sự thảm hại cũng không còn, chỉ còn lại những cơn mưa ngoài cửa sổ, dường như chúng sẽ không bao giờ dứt. Mạnh Đình đã lâu không đến thăm ta. Mười năm trôi qua, không thể phủ nhận rằng có cảm giác nhưng tuyệt nhiên không phải là tình yêu. Làm sao ta có thể yêu, khi trái tim ta từ lúc bắt đầu đã không còn chịu đựng nổi? Họ chẳng qua chỉ là những kẻ vô tâm, đùa giỡn ta như một con rối, một con rối không hồn mà thôi.
Đêm mưa bụi dài dằng dặc, cảm giác như nửa cuộc đời ta vậy. Còn về sau sẽ thế nào? Mười năm trước, ta đã khổ sở cầu xin xin được tha thứ. Mạnh Đình, ánh mắt và ngữ khí của hắn đều là lãnh khốc, vô tình. “Đến khi ngươi già rồi, không đi cũng phải đi.” Ta trần truồng quỳ trên mặt đất, cơ thể lạnh như băng. Không phải ta không già đi, Mạnh Đình giờ đã có một nam hài trẻ khác bên cạnh. Hắn không hề bận tâm, tự mãn hỏi ta: “Có giống Nhân Nhân khi còn trẻ không?” Ta đành phải chịu đựng, ngủ ở sofa bên ngoài. Tiếng rên rỉ từ cửa khiến mỗi đêm ta chợp mắt đều mơ về hắn, lúc tỉnh dậy chỉ thấy lòng mình tiêu điều. Khung cảnh tỉnh dậy chỉ còn là không gian trống vắng.
Lần cuối cùng bị hắn đùa bỡn, ta đứng dậy và nói, “Nơi đó của ngươi, nới lỏng rồi.” Ta chỉ im lặng nhìn hắn. Hắn thậm chí mở thắt cả vạt áo, lạnh lùng lái xe đi mà không để lại một âm thanh nào. Ta kéo chăn che kín cơ thể. Dù hắn nói như vậy, cũng không làm ta cảm thấy quê mùa. Họ hành hạ ta, cố tình khiến ta nhục nhã. Giờ đây, trong lòng ta đã chết. Giấc mộng tuổi trẻ sớm đã lụi tàn, gương mặt trong gương không còn nét thơ ngây của mười bảy tuổi. Cuộc đời rộng lớn bao la, ta chỉ còn đôi tay trống rỗng, thứ duy nhất còn sót lại chỉ là thân thể này, có thể mở rộng chân dưới thân nam nhân mà không chút ngại ngùng. Ôm chăn ngồi dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm, ta chỉ mong có thể thoát khỏi giấc mơ. Nhưng điều đó không phải chỉ là giấc mơ, mà chính là ta của ngày hôm qua.
Gió thu thổi vào từ ngoài cửa sổ. Ta xuống giường, khoác y phục mỏng lên người. Giấy chứng minh thân phận không còn nữa. Ta không cần ô che mưa, liền bước vào trong cơn mưa. Thật lạnh.