
Bảo Bối, Tôi Nuôi Em
Giới thiệu truyện
“Cứ thoải mái làm những thứ em thích đi,” giọng nói khàn khàn của anh vang lên, ánh mắt chăm chú nhìn về phía người phụ nữ đối diện.
Người phụ nữ mím chặt đôi môi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành đấm, đôi mắt sắc lẻm như chim ưng, tập trung quan sát tình hình. “Lăng Duật, anh giỏi lắm. Dám trừ lương của tôi, anh rõ ràng chán sống!” cô chỉ thẳng tay vào mặt người đàn ông kia.
“Hạ Diệp, tất cả những thứ ở đây đều do các đầu bếp nổi tiếng được mời từ khắp nơi về, những món đồ nội thất trong này đều mang giá trị cực lớn, tổng cộng chỉ vài trăm triệu thôi, không phải là nhiều. Em có thể đập nhưng phải đền bù cho tôi,” Lăng Duật đứng dậy, tiến lại gần cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trắng nõn của cô, như thể đang chiều chuộng.
Hạ Diệp tức giận trừng mắt, lao đến bàn ăn và dồn hết sức ném toàn bộ đồ vật xuống đất. Những món ăn vừa được dọn ra vẫn còn nóng hổi, những chai rượu có nguồn gốc từ hàng thế kỷ và cả những món đồ cổ hàng nghìn năm tuổi trưng bày trong phòng đều vỡ vụn dưới cú ném mạnh mẽ của cô. Cuối cùng, thứ cuối cùng bay về phía anh chính là một xô nước đá ướp chai rượu vang.
“Đền bù? Bằng cái gì?” cô đáp lại, cười khẩy, ánh mắt sắc bén lướt qua người đàn ông.
“Bằng em,” anh khẳng định gọn ghẽ rồi lặng lẽ ngồi xuống ghế salon đối diện.
“Bỏ đi, ngày mai tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của Lăng tổng ngài,” cô nói bình tĩnh, quay lưng định bước ra ngoài, nhưng một lực kéo mạnh giữ cô lại. Nắm lấy bàn tay của cô, Lăng Duật dùng sức đẩy cô vào cửa, cơ thể to lớn áp sát vào người cô, “Định đi? Đập đồ không trả tiền? Ai dạy em phải xử lý như vậy?”
“Buông ra, biến thái, buông tôi ra, anh chạm vào tôi, tôi chắc chắn sẽ giết chết anh!” Tất cả sức lực trong cô dồn vào việc chống cự, từng chữ thốt ra khó khăn.
“Em đi ngủ ở một khách sạn chỉ có thời hạn một đêm, ngày mai em nói với tiếp tân rằng ngày kia tôi sẽ đến trả, em có thấy công bằng không?” Từng lời anh nói như đâm trúng tâm tư của cô, một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu cô; bởi tức giận, cô không còn nhớ rằng người đàn ông này rất giỏi lý luận và cũng khá biến thái.
“Lăng tiên sinh, ngài hà cớ phải như vậy, ngài có cả chục tỷ trong ngân sách của chính mình, vì vài trăm triệu này có đáng không?” Cô hạ giọng, không dùng sức nữa mà ngoan ngoãn nằm yên.
“Tiền của tôi, chỉ có người phụ nữ của tôi mới có thể sử dụng. Em nói thử xem, em rốt cuộc có quan hệ gì với tôi?” Lăng Duật nở một nụ cười tà ác, khẽ thổi một hơi vào gáy Hạ Diệp; giọng nói của anh như một thứ hủy hoại tế bào, khiến cô cảm nhận rõ sự run rẩy trong người.
≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ∞ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈
Truyện của mình cũng chẳng có gì đặc sắc, nhưng nếu bạn nào có ý định chuyển ver thì xin đừng nhé :)) vì mình không thích điều đó, đây là tâm huyết của mình. Cảm ơn bạn đã đọc hết những gì mình ghi chép!
P.s: Diễn biến truyện chậm hơn so với nhiều truyện khác, có lẽ đến chương 25 trở lên nam chính mới xuất hiện nhiều, hiện tại chỉ xuất hiện một số ít trong những chương gần đây.