
Bảo Bối Lưu Manh Nghịch Đủ Rồi
Giới thiệu truyện
Câu chuyện hài hước xoay quanh một cô em gái nghịch ngợm luôn tìm mọi cách để bám lấy anh trai của mình. Có thể người yêu sẽ ra đi, nhưng anh trai thì nhất định phải ở lại.
— Alô, thám tử có đúng không? — ... — Vẫn là mục tiêu, tôi muốn anh phải điều tra xem anh ấy đi đâu, với ai một cách rõ ràng! — ... — Ừm, tôi biết rồi! Lại còn có tài diễn xuất vô cùng xuất sắc... — Hức hức, xin anh đó có được không? Người ở bên trong chính là bạn trai của em, anh ta nói có việc quan trọng cần làm. Nhưng mà, hức hức...
Câu chuyện là sự gặp gỡ tưởng chừng không bao giờ xảy ra của anh em nhà họ Hoàng. Liệu Hoàng Tiểu Hy có đến đây để bắt gian phu dâm phụ thật không?
— Tiểu Hy, sao em lại đến đây? — Dĩ nhiên là để bắt gian phu dâm phụ rồi!
Tình cảm anh em đứng trên bờ vực rạn nứt chỉ vì một con người. Liệu cô ta có thật sự có sức thuyết phục đến mức đó với anh?
— Hoàng Tiểu Hy, lần này em quá đà rồi có biết không? Nếu anh và Linh Lan không thể đến với nhau bởi chuyện hôm nay em gây ra, anh sẽ không tha cho em đâu!
Và rồi, anh lại nỗ lực tìm cách xoa dịu nỗi đau trong lòng mình, ít nhất cũng phải làm cho anh cười.
— Anh hai, để em gọi người đến giúp anh, anh phải cố gắng lên. Bây giờ ba mẹ không có nhà, em thật sự không biết phải giải quyết chuyện này thế nào nữa. À đúng rồi, cấp cứu là 113 hay 114 nhỉ? Anh hai, là 113 có đúng không?
Sự ích kỷ cũng hướng về Min. Nếu đã muốn ích kỷ thì cùng nhau ích kỷ đi!
— Doãn Thiên Tùng không được, nhìn cậu ta cứ như một cô gái vậy. Hoàng Tiểu Hy, anh hai thấy hay bỏ đi, chỉ cần anh bảo vệ em là đủ, đâu cần thêm vệ sĩ chứ!
Lòng vị tha của Tiểu Hy có phải là nguyên nhân đẩy Hoàng Gia Ân vào vị thế khó xử?
— Hoàng Gia Ân, em thật sự không hiểu nổi tại sao anh phải tránh mặt Nhan Đình? Nó làm gì khiến anh khó chịu sao?
Nếu có thể, hãy lắng nghe anh một lần...
— Anh nói em nghe: Với người thích mình, dù muốn hay không, mình cũng không nên lại gần họ. Như vậy với họ không công bằng, và cũng không công bằng với chúng ta. Tiểu Hy, rồi một ngày em sẽ hiểu điều này thôi, rõ chưa nhóc?
Dù hiểu, nhưng cô gái ấy vẫn không thể từ bỏ những ý nghĩ xấu xa trong đầu mình.
— Thiên Tùng, tôi biết rồi, anh cũng phải bảo trọng, có biết không? Nếu khi tôi về mà anh vẫn chưa có bạn gái, tôi nhất định sẽ... Ưm... Ưm... Đúng, anh nên ích kỷ đến cùng.
— Em đừng quên cậu ta là ai, em và cậu ta cũng giống như anh với Nhan Đình, thực chất không thể nào. Đừng mơ mộng viển vông nữa!
Gặp lại, đừng chỉ biết quan tâm đến người khác!
— Đúng là lòng người thật bạc bẻo! Chỉ biết quan tâm đến người khác, mày không thấy tao đang rất khổ sở sao?!
Người từng đi cùng em dưới cơn mưa, em còn nhớ không? Chính là tôi, tôi đây!
— A đầu chết tiệt nhà em, sao bây giờ mới chịu xuất hiện?
Tôi nhất định sẽ giành lấy em!
— Hoàng Tiểu Hy, lần này tôi tuyệt đối không để em chạy mất nữa đâu!