
Báo Ân Cái Đầu Mi
Giới thiệu truyện
Vừa xuyên không, cô bàng hoàng nhận ra bộ ngực đầy đặn của mình đã không còn, một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng. Âm thanh bên tai vang lên, có người đang khóc lóc: “Hán Văn à, tỷ có lỗi với đệ. Lúc trước mẹ quyết định làm thế cũng vì tốt cho đệ mà thôi, đệ đừng nghĩ quẩn…” Cô bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong cơn hoảng loạn, bàn tay chạm vào ngực, may thay, nó vẫn còn đó, chỉ là miếng vải quấn chặt quá mà thôi. Tuy nhiên, hai chữ “Hán Văn” lại khiến cô cảm thấy quen thuộc đến mức khó chịu…
----------------
“Cô là ân nhân của ta, cho nên ta phải báo ân. Gả hay là chết?” Một mỹ nam áo trắng quét kiếm chỉ thẳng vào cổ cô, vẻ mặt của chàng không hề đổi sắc, giọng điệu lạnh lùng hỏi.
“Hả?” Cô đứng ngẩn người nhìn người con trai trước mặt. Đây là cách mà người ta báo ân sao? Liệu đây có phải là Bạch Xà trong truyền thuyết không nhỉ?
“Gả hay là chết?” Mỹ nam áo trắng nhắc lại câu hỏi một cách vô hồn.
“Ngươi không thấy bây giờ ta đang là nam nhi sao? Là nam nhi đó! Có gả thì cũng là ngươi gả!” Cô tức giận quát lớn, không kiềm chế được.
“Được!” Một lời đồng ý đơn giản của chàng khiến cuộc đời cô từ đây lâm vào vòng xoáy thay đổi không thể tưởng tượng nổi.
Ôi, tên phúc hắc giả tạo kia, có thể tránh xa ta ra không? Cô ngửa mặt lên trời, nước mắt ngắn dài thét lên: “Báo ân cái đầu mi, ta đổi ý được không?”