
Bằng Lăng Tím - Hạnh Phúc Là Anh
Giới thiệu truyện
Thể loại: Trọng sinh, HE (happy ending), sủng. Nam chính: Hàm Tịch Dương ! Nữ chính: Tây Nhược Hi
Trong một buổi chiều đẹp đẽ của tháng năm, giữa bầu trời đầy hoa Bằng Lăng tuyệt đẹp, một cô gái nhỏ ngốc nghếch hứa hẹn với chàng trai của mình. "Vậy sau… này Dương ca… ca sẽ lấy Tiểu Nhược Hi… làm vợ nhé!" "Được, Dương ca ca hứa với Hi nhi." "Vậy chúng ta móc tay hứa nhé. Ai không giữ lời chính là con rùa rụt cổ xấu xí, đại xấu xí." "Được, Dương ca ca hứa với Hi nhi, nếu Dương ca ca không giữ lời mà bỏ rơi Hi nhi của chúng ta thì chính là con rùa rụt đầu xấu xí, đại xấu xí."
Cô gái ngốc nghếch ấy đã nhanh chóng quên đi lời hứa của cả hai, trong khi chàng trai vẫn ôm ấp niềm tin mãnh liệt vào những lời hứa trẻ con đó, đến mức trái tim anh đã phải chịu đựng sự tổn thương khôn nguôi. Bảy năm sau, khi anh đi du học ở nước ngoài, cô vẫn ở lại hoàn thành chương trình phổ thông. Vào ngày anh rời xa, anh thì thầm bên tai cô: "Đợi anh", nhưng lúc đó, cô vẫn quá ngây thơ để nắm trọn ý nghĩa của lời anh nói…
Thêm năm năm nữa trôi qua, anh trở về quê hương. Đứng trước cổng trường đại học của cô, anh nhìn thấy một chàng trai khác đang bày tỏ tình yêu với cô, và nhìn cô chạy vội vào lòng hắn, tựa như hồi còn nhỏ khi cô thường dụi đầu vào lòng anh. Trái tim anh như bị xé nát bởi nỗi đau tột cùng, khẽ nhếch môi một nụ cười bi thương, cổ họng anh chua xót bởi nỗi buồn vô hình. Hi nhi của anh… đã bỏ đi… Một bàn tay thả lỏng, những cánh hoa Bằng Lăng lạnh lùng rơi xuống mặt đất.
Những câu hỏi về tình yêu vẫn vang vọng trong lòng anh: tại sao lại khó dứt bỏ, dù trái tim rướm máu, nhưng vẫn muốn bên người, dù người không thuộc về mình… "Em nói anh cố chấp? Phải, anh rất cố chấp. Cố chấp để điên cuồng yêu em, bảo vệ em, ở bên em... Không phải chưa từng thử dứt ra, mà vì anh… không thể dứt bỏ."
Khi cô gục ngã trong cuộc sống, chính anh là người sẽ dìu cô đứng dậy từ những bóng tối. Anh yêu cô bằng cả trái tim, sẵn sàng hi sinh tất cả – cả tương lai, sự nghiệp và sự tự do – chỉ để một lần nữa được thấy nụ cười rạng rỡ của cô năm nào… "Tại sao? Tại sao anh lại ngốc như vậy chứ? Tại sao?" Cô lao vào vòng tay anh, khóc nức nở, đấm vào lồng ngực ấm áp của anh. "Bởi vì anh yêu em." Anh không ngần ngại thốt lên, lời nói ấy khiến cô day dứt cả đời…
"Sau này nếu em chết thì anh sẽ làm sao?" "..." "Sao anh không trả lời?" "... Nếu sau này em bỏ anh đi mất, đừng uống Mạnh Bà Thang, hãy đợi anh ở chân cầu Nại Hà, bên bờ Vong Xuyên. Anh sẽ đến tìm em." Anh thì thầm bên tai cô: "Chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp cuộc đời còn lại nhé, được không?" Cô nhắm chặt đôi mắt, nước mắt rơi xuống gò má trắng ngần xinh đẹp. "Được."
"Két..." Âm thanh xe ô tô phanh gấp quấy rầy không gian, bánh xe ma sát vào mặt đường tạo ra tiếng động chói tai, xen lẫn trong sự hỗn loạn của mọi người xung quanh. Trước mắt cô chỉ còn lại một khoảng trống mờ mịt. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Đôi mắt cô hoảng hốt tìm kiếm ánh mắt màu hổ phách quen thuộc, rồi dừng lại nơi thi thể đầy máu của anh. Nước mắt tuôn rơi hòa cùng với máu… Đôi tay run rẩy cố với tới nơi anh nằm. Trái tim cô quặn thắt đau đớn.
"Không... Không thể… Không..." Anh nhìn cô, hơi thở yếu ớt, đôi môi hé mở, thì thào câu nói: "Kiếp này hữu tình vô duyên… Xin hẹn kiếp sau." Đôi mắt anh từ từ khép lại. Cô tuyệt vọng hét lên: "Không..." Một mảnh tối sầm lại hiện lên trước mắt…
Bằng lăng hoa, vô duyên, vô tình. Yêu chỉ là chấp niệm, là món nợ hồng trần. Nếu có kiếp này và kiếp sau, xin hẹn nhau dưới chân cầu Nại Hà, bên bờ Vong Xuyên, dắt tay nhau đi qua gian nan sinh mệnh… (HE)