
Bán Yêu Tư Đằng
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại linh dị
Người dịch: Hàn Vũ Phi
Poster: Mèo Mỡ
Trong cuộc sống của mỗi con người, việc có một mục tiêu và hy vọng là điều thiết yếu. Ngay cả trong những bài văn của học sinh tiểu học, chủ đề "Ước mơ của em" luôn được nhắc đến.
-- Ước mơ của cậu là gì?
-- Lại làm người lần nữa..
Còn cô?
-- Trở thành yêu lần nữa.
Lời người dịch
Sau thành công vang dội với tác phẩm ngôn tình kinh dị mang tên Oán Linh Chạm Chuông (còn được gọi là Chuông Gió) đã được chuyển thể thành phim, một lần nữa, Vĩ Ngư giới thiệu đến người đọc một thế giới kỳ ảo, nơi yêu ma quỷ quái xen lẫn những tình huống kinh dị nhưng không kém phần hài hước qua tác phẩm Bán Yêu Tư Đằng.
Tư Đằng là một yêu nữ có nguyên thần là cây mây. Cô đã bị những lão đạo sĩ giết chết vào thời Dân Quốc tại Thượng Hải. Sau bảy mươi sáu năm, cô tình cờ được cứu sống nhờ máu của một con người được rót vào tim. Nhưng cái giá phải trả là cô đã mất đi phần lớn phép thuật và sức mạnh, trở thành một “bán yêu”. Quyết tâm phục thù những lão đạo sĩ kia, cô lại đối mặt với thực tế đau lòng: người thì mất, kẻ thù thì đã yên nghỉ. Cô biết mình sẽ phải trả thù ai?
Tần Phóng là một thanh niên không chỉ đẹp trai mà còn tài giỏi và giàu có. Thế nhưng, cuộc đời của anh được định nghĩa bởi một câu nói: “Gặp sai người sai thời điểm là thê lương”. Anh có một vị hôn thê bí ẩn, và chính điều này đã dẫn đến cái chết của anh. May mắn thay, anh được hồi sinh nhờ một dòng yêu khí, trở thành một “nửa người”. Thế nhưng, cái giá phải trả là anh phải luôn ở bên yêu nữ kia và bị cô bắt làm nô lệ. Liệu đây là điều xui xẻo hay may mắn?
Những tiểu đạo sĩ, hứng khởi như thể đang đi du lịch nước ngoài, cùng nhau tụ tập và bàn tán đầy sôi nổi: “Nghe nói có yêu quái xuất hiện hả?”, “Có phải là yêu quái thật không? Nó có bao nhiêu cái mũi và mắt?”, “Nhất định phải chụp hình nó và đăng lên mạng ngay!” – Trong khi ấy, yêu quái đang phải chịu đựng những gian truân và quyết tâm báo thù. Còn bên kia, giới đạo môn thế kỷ hai mươi mốt đang vui chơi một cách lười nhác suốt mấy chục năm qua. Vậy, họ sẽ giải quyết tình huống này ra sao?
Yêu quái có phải lúc nào cũng làm điều ác và đạo sĩ lúc nào cũng làm điều thiện? Cuối cùng, ai sẽ là kẻ thắng thế và ai sẽ phải chịu thua? Liệu Tần Phóng có thể trở lại làm người hay Tư Đằng có thể trở thành yêu quái như mong ước ban đầu của mình không?