
Bạn Trai Thiên Tài
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã – thanh xuân vườn trường, nam chính thiên tài tự kỉ đặc biệt THÂM TÌNH – nữ chính mạnh mẽ đáng yêu, ấm áp, cảm động, HE
Editor: Cooky_Team
Văn án: Trần Mặc từ nhỏ đã ít nói và lạnh lùng, thật sự là người thể hiện đúng tên gọi của mình. Cậu sở hữu một bộ óc thiên tài, nhưng có lẽ chính sự đặc biệt này đã khiến cậu mắc bệnh tự kỉ, buộc cậu phải sống cô độc trong thế giới riêng. Ai ai cũng công nhận thành tích xuất sắc của Trần Mặc từ hồi thơ ấu đến lúc trưởng thành, khi mà cậu luôn giữ vị trí đệ nhất. Tuy nhiên, mọi người đều cho rằng cậu trầm mặc và kiêu ngạo, lại không hề hay biết rằng cậu vẫn sẵn lòng giao tiếp với Nguyễn Manh.
Hơn nữa, có một điều ít ai biết, đó là trong những năm tháng học tiểu học, Trần Mặc từng bị gọi là "thằng nhóc câm," và chính Nguyễn Manh, tiểu bá vương thời đó, đã che chở cho cậu. Sự đặc biệt trong sách vở của Trần Mặc là mọi trang đều mang tên của cô. Sau lần hôn cậu, Nguyễn Manh đã vội vàng chạy đi và biến mất. Nhiều năm sau, khi cậu chặn cô lại ở một góc, với âm thanh đầy nỗi niềm, cậu lẩm bẩm, “Tớ sai, nhưng tớ ít nhất sẽ không quên đi chuyện bản thân đã làm.” Nói xong, cậu cúi người, dùng sức hôn cô.
Năm tháng trôi qua, tại một đỉnh núi nọ, có người hỏi Trần Mặc: “Trần tổng, mối tình đầu của ngài là khi nào?” Trần Mặc bình đạm trả lời: “Năm nhất.” “Sơ trung hay cao trung?” Trần Mặc: “Tiểu học.” “……” Đóa hoa băng lãnh này thực sự là trưởng thành sớm! Cả thế giới bên ngoài đều bị cậu ngăn cách, chỉ có Nguyễn Manh mới được phép bước vào.
Đối diện nhà cô bé Nguyễn Manh, gia đình mới đã dọn tới, nên cha cô bé dẫn bé sang nhà hàng xóm chào hỏi. Tuy nhiên, cậu nhóc cùng tuổi với bé lại không hề thú vị, dù cho cô bé có cố gắng trò chuyện hay kết bạn, cậu vẫn trầm mặc và lạnh nhạt trước sự nhiệt tình của bé rồi bỏ chạy. Sau này, bố mẹ giải thích rằng cậu bạn ấy mắc bệnh, không thích giao tiếp với người lạ, và hy vọng bé có thể giúp cậu hòa nhập. Mặc dù còn nhỏ, Nguyễn Manh rất biết nghe lời, nên bé quyết định phải bảo vệ và đối xử tốt với cậu, với hy vọng cậu sẽ khỏe lại để vui vẻ chơi đùa cùng mình khắp nơi.
Cô bé Nguyễn Manh tựa như một vì sao rực rỡ, dù đứng ở đâu cũng đều tỏa sáng và tràn đầy sức sống. Cô bé luôn trò chuyện, cười đùa, lại đặc biệt nhạy cảm và nhân hậu. Sự hiện diện của cô trong những năm tháng ấy, như những tia nắng ấm áp, đã xua tan sự cô đơn lạnh lẽo từ trong lòng cậu bé thiên tài Trần Mặc. Khi ấy, Nguyễn Manh không hề hay biết nhiều điều, cô chỉ biết rằng Trần Mặc là hàng xóm và là bạn của mình. Dù cậu có kỳ lạ thế nào, cô vẫn luôn bên cậu. Khi các bạn khác bắt nạt cậu, cô sẽ đứng ra bảo vệ; khi họ chế nhạo cậu, cô sẽ lên tiếng mắng mỏ; khi cậu không có ai chơi cùng, cô sẽ là người chơi với cậu. Cô bé chỉ muốn cho cậu biết rằng, mặc dù không ai bên cạnh cậu, vẫn còn cô ở đây.
Vì thế, bên cạnh cậu bé Trần Mặc bới tách biệt, luôn là cô bé Nguyễn Manh nói huyên thuyên về đủ thứ chuyện: từ bữa trưa ăn gì, bài nào không làm được đến việc bị mẹ phạt ra sao… Nguyễn Manh không hề buồn lòng khi cậu không đáp lại, bởi cô tin chắc cậu sẽ kiên nhẫn lắng nghe và ghi nhớ tất cả. Thế nên, cô bé chẳng ngại ngần mỗi tối chạy đến nhờ cậu giải bài, thậm chí mua thêm bức tranh ghép lớn để chơi cùng. Thời gian bên nhau luôn ngập tràn sự êm đềm và ấm áp, có lẽ ngay từ những khoảnh khắc tưởng chừng bình dị này, đã lặng lẽ thắp sáng những vì sao nhỏ trong lòng cả hai, tạo nên một dải ngân hà rộng lớn trong đêm thăm thẳm.
*** Trần Mặc, người như tên gọi, trầm mặc ít nói và thông minh lạnh lùng… Sinh ra với khối óc thiên tài, mọi sự vật xung quanh đều trở nên quá dễ dàng với cậu. Thế nhưng, cậu lại mang trong mình bệnh tự kỉ, sống trong sự cô đơn của chính mình, không cần ai bên cạnh. Các hoạt động thường nhật chỉ đơn thuần là những con số phức tạp trên trang giấy, không màu sắc, hình dáng và cảm xúc.
Thế nhưng, như một sự sắp đặt của số phận, vào ngày cậu chuyển đến nơi ở mới, một người quan trọng đã xuất hiện, làm thay đổi mọi khái niệm cùng tư duy trong cậu. Đó chính là người mà cậu nguyện đánh đổi tất cả để có thể bên cạnh, yêu thương và che chở. Người đó chính là Nguyễn Manh. ***