
Bạn Gái Biến Thành Zombie Rồi Phải Làm Sao Đây
Giới thiệu truyện
Tác giả: Tống A LăngTran / Editor: AI_Hồng Bì / Beta: AI_Forget me not
Thể loại: Hiện đại, HE, Hài hước, Mạt thế, Nhẹ nhàng, Sủng Ngọt, Góc nhìn nữ chính
Giới thiệu:
Tận thế đã đến, zombie tràn ngập khắp nơi, đe dọa sự tồn tại của nhân loại và biến thế giới thành một bãi săn khổng lồ do những sinh vật xác sống thống trị. Trong hoàn cảnh đó, Tân Đàm tự cho rằng mình là người may mắn, vì cô đã trở thành một zombie. Nhưng cũng đồng thời, cô cảm thấy bất hạnh vì vẫn còn giữ lại ký ức và lý trí của bản thân lúc còn là người.
Sau khi cố gắng giao tiếp với các anh em zombie và giúp đỡ các chị em zombie xử lý những phần thịt thối rửa, Tân Đàm đau lòng nhận ra rằng đồng loại của mình đều trở nên ngây ngốc, còn cô lại thông minh hơn, trở thành kẻ lạc lõng giữa họ. Không thể thay đổi thực tế, cô quyết định gia nhập với đám zombie kia. Từ đó, mỗi ngày trôi qua đều mờ mịt và u ám, cô không còn là Tân Đàm mà chỉ là một cái xác không hồn. Mọi thứ chỉ thay đổi khi Kỳ Xán xuất hiện, mang đến cho cô sự sống thực sự.
- Sau bao nhiêu nỗ lực tìm kiếm, cuối cùng Kỳ Xán cũng đã tìm lại được Tân Đàm, nhưng anh thấy cô dường như không mấy quan tâm tới mình, thậm chí còn từ chối những món ăn mà anh chăm sóc cho cô. Được biết rằng những người đã biến thành zombie có thể mất đi trí nhớ, Kỳ Xán đã tắm rửa sạch sẽ cho cô, mặc cho cô những bộ quần áo đẹp nhất và chuẩn bị nước cùng thực phẩm ngon nhất, tất cả đều chỉ vì hy vọng một ngày nào đó Tân Đàm sẽ nhớ lại mình.
Không chỉ dừng lại ở đó, mỗi ngày Kỳ Xán còn kể cho Tân Đàm nghe về quá khứ ngọt ngào của họ, không giới hạn trong những câu như: "Bé, là cậu theo đuổi mình trước, cậu quên rồi à?" hay "Lúc cậu theo đuổi mình mùa đông thì để mình ấm, mùa hè thì cho mình mát, bữa sáng mỗi ngày đều không trùng lặp, sao bây giờ lại quên chứ?" Còn có cả: "Đàm Đàm, không thì cậu cắn mình một phát đi." Tân Đàm không thể kiềm chế bản thân, với cơn khát máu của một zombie, cô lao tới và cắn lên khăn quàng cổ của Kỳ Xán, giọng nói khàn khàn: "Ai theo đuổi ai?"
Kỳ Xán tiếp lời, "Hóa ra cậu chỉ nhớ kỹ chuyện này thôi đúng không, quả nhiên ở trong lòng cậu thì mình chẳng quan trọng gì cả." Tân Đàm chỉ có thể im lặng: "..."
- Tuy nhiên, sau cuộc tái ngộ, Tân Đàm không muốn Kỳ Xán phải liên lụy tới mình, cô nghĩ rằng anh nên đến căn cứ an toàn thay vì theo chân cô lang thang trong tình trạng màn trời chiếu đất và phải sống với cái bụng rỗng. Cô lúc nào cũng muốn rời xa Kỳ Xán, cho đến một ngày cô thực sự tránh khỏi tầm mắt của anh. Trong lòng bỗng chốc cảm thấy hoang mang, nhưng Kỳ Xán lại đứng ở đầu con đường phía trước chờ đợi cô. Cô đứng im tại chỗ rất lâu, không thể nhúc nhích, thì anh liền chạy vội về phía cô, ôm chặt lấy cô và cầu xin: "Đàm Đàm, đừng đi."
“Chúng ta phải sớm sớm chiều chiều, lâu lâu dài dài.”... Tôi từng nghĩ rằng tính mạng của mình như phù dung sớm nở tối tàn, chỉ trong chớp mắt đã qua đi, cho đến khi Kỳ Xán đến, cậu ấy nói muốn lâu dài. Cảm ơn cậu, Kỳ Xán.