
Bạch Nguyệt Quang Của Thế Tử Nhân Đạm Như Cúc
Giới thiệu truyện
Năm hai mươi tuổi, tôi quyết định kết hôn với Thế tử của Hầu phủ, người đã luôn theo đuổi tôi. Vào đêm tân hôn, chúng tôi đã bộc lộ tình cảm chân thành dành cho nhau. Tôi đã nói với hắn: “Ta không phải người bình thường, nếu chàng cưới ta, cả đời chàng chỉ có thể có ta. Bằng không, ta sẽ khiến chàng sống không bằng chết.” Thế tử, với nụ cười ấm áp, ôm lấy tôi và đáp lại: “Xem ra, vi phu đã được định sẵn là sống trăm tuổi rồi.” Tuy nhiên, chỉ hai năm sau ngày cưới, Thế tử đã đưa Bạch Nguyệt Quang, cô gái đã mất tích nhiều năm qua, trở về Hầu phủ. Sắc mặt của Bạch Nguyệt Quang trong như hoa cúc, khẳng định rằng nàng không đến đây để gây chia rẽ mà là để hòa nhập vào nơi này. “Ta chinh chiến ở biên giới nhiều năm, thập tử nhất sinh, ta đã nhìn thấu mọi chuyện. Muội muội là người buôn bán có kinh nghiệm, lẽ nào không yên tâm về ta và Thế tử sao? Hai người chúng ta như huynh đệ vậy.” Sau đó, tôi lạnh lùng nhìn Thế tử mải mê viết thơ tình trên bức tường ở chùa Đại Tướng Quốc vì nàng ta. Để dành tặng cho nàng, hắn đã chặt hết số tre xanh mà trước kia hắn đã trồng cho tôi, và xây dựng cho nàng cả một vườn hoa rực rỡ sắc màu. Tôi đã cười một cách châm biếm, tạo dựng hình tượng nhân đạm như cúc chỉ để cho hắn thấu hiểu mà thôi.
[ZHIHU] Bạch Nguyệt Quang của Thế tử nhân đạm như cúc(*)
Tác giả: 暖可可(*) Nhân đạm như cúc: thể hiện sự mong muốn hướng tới sự thanh đạm, tinh khiết như hoa cúc.