
Bạch Cốt Đạo Cung
Giới thiệu truyện
Sau một giấc ngủ kéo dài hàng vạn năm, nhân vật của chúng ta tỉnh dậy giữa thành phố phồn hoa, nơi đầy rẫy những cám dỗ của thế gian. Không chỉ phải đối mặt với những yêu ma, mà còn là những nữ nhân như những con thiêu thân, lao vào ngọn lửa với sự mù quáng. Dù cho là sự luân hồi của kiếp sống hay sự huyễn diệt của ảo ảnh, tất cả đều mang ý nghĩa: "Niệm niệm tựa pháp, thần ý hóa Côn Luân." Diệu diệu đạo cung, dưới Thông Thiên giới, nơi bạch cốt tích tụ. Sau hai mươi năm trải nghiệm giữa hồng trần, cuối cùng nhân vật trở lại...
------------------------
Người dịch cẩn bình:
Khi nối tiếp dòng thời gian của “Nhân đạo kỷ nguyên” và “Hoàng Đình”, “Bạch cốt đạo cung” đã giữ nguyên dấu ấn đặc sắc của tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm: cốt truyện nhiều nút thắt, biến đổi không ngừng; với một ngôn ngữ trau chuốt, tựa như dòng nước chảy mây trôi, “mây tại trời xanh, nước tại bình”. Ý cảnh xuất trần mang trong mình triết lý huyền bí. Với phong cách độc đáo không thể nhầm lẫn, tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm đã cho ra đời nhiều tác phẩm nổi bật trong dòng truyện tiên hiệp đang ngày càng phát triển tại Trung Quốc, như: “Nhân đạo kỷ nguyên”, “Hoàng Đình”, “Chúng diệu chi môn” và nhiều tác phẩm khác.
“Bạch cốt đạo cung”, cũng giống như những tác phẩm đi trước, đã được đông đảo độc giả bình trọng là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Thân Vẫn Chỉ Tiêm. Tác phẩm này kể về những con người bé nhỏ, lọt thỏm giữa không gian bao la của vũ trụ, mỏng manh và yếu đuối như “sô cẩu” (hay “chó rơm”, theo “Đạo Đức Kinh”), như những cánh bướm trong giấc mộng của cổ nhân, như bụi đất và cỏ dại bên đường, khi so với cái Đạo bao la, vô tận. Dẫu vậy, những con người ấy - những sinh linh nhỏ bé, lập lòe ấy - luôn nuôi dưỡng khát vọng thoát khỏi thế tục, để một ngày cưỡi hạc, hóa bướm, trở về với cõi Đạo nguyên sơ. Mặc dù “Bạch cốt đạo cung” vẫn khai thác chủ đề tương tự, song lại mang đến nét độc đáo khác biệt so với những “anh em” của nó cũng như các tiểu thuyết tiên hiệp, huyền huyễn khác. Thân Vẫn Chỉ Tiêm không bao giờ đi theo lối mòn, kể cả của bản thân hay người khác!
Bộ truyện, theo ý kiến của một số độc giả, vẫn còn tồn đọng một vài điểm thiếu sót. Tuy nhiên, theo thiển ý của Thất Đồng, chính những khuyết điểm này, sự không hoàn hảo đó, đã làm cho tác phẩm trở nên mang tính “người” hơn, nhân văn và thu hút hơn. Để hiểu rõ tác phẩm có những ưu điểm và nhược điểm gì, mời quý độc giả hãy theo chân tiên nhân của chúng ta - Thanh Dương Tử - trên con đường vân du, tìm kiếm tiên pháp và học Đạo...
“Hai mươi năm hồng trần tu bản ngã, sớm mai đắc pháp luyện thiên ma.” - Thân Vẫn Chỉ Tiêm