
Bà Xã Tôi Là Tổng Tài
Giới thiệu truyện
Truyện "Bà Xã Tôi Là Tổng Tài Tiêu Dương" của tác giả Cửu Đốc đưa người đọc đến một không gian đầy căng thẳng tại một bệnh viện. Hành lang đông đúc với những người ra vào, nhưng Diệp Phi lại lặng lẽ ngồi xổm, trong lòng trĩu nặng nỗi đau, khóc gào tức tưởi.
"Khối u dạ dày của mẹ cậu là u ác tính. Nếu không có mười vạn làm phẫu thuật thì mẹ cậu chỉ có thể sống được một tháng nữa," giọng bác sĩ lạnh lẽo như băng, đâm sâu vào lòng anh như một mũi kim. Diệp Phi hiện tại không có đủ khả năng tài chính để lo cho chi phí phẫu thuật khổng lồ đó.
Chỉ một năm trước, ba nuôi của anh, Diệp Thiên Cửu, đã mất tích trong một chuyến đi thuyền, để lại mẹ nuôi Thẩm Bích Cầm, người vừa ngất xỉu trong bệnh viện vì căn bệnh của mình. Diệp Phi, vừa mới tốt nghiệp đại học, đã trở thành trụ cột duy nhất của gia đình. Trong suốt một năm qua, anh đã sử dụng toàn bộ số tiền tiết kiệm, vay mượn từ mọi nơi, thậm chí trở thành con rể xung hỉ trong gia đình nhà họ Đường, lao động cật lực để trả nợ, nhưng phần tiền anh có được giờ đây chỉ vỏn vẹn năm mươi vạn, và giờ thì nó đã tiêu tán trong bệnh viện. Hiện tại, trong tay Diệp Phi chỉ còn mười tệ và chiếc điện thoại di động.
"Cần mười vạn nữa, mười vạn nữa..." Anh chìm vào tuyệt vọng khi nghĩ tới số tiền bác sĩ đã yêu cầu. Cảm giác kiệt sức, Diệp Phi thầm hỏi: "Mình có thể lấy đâu ra mười vạn nữa?" Nhưng ý nghĩ không thể nào để mẹ mình chết đi thúc đẩy anh đứng dậy.
"Không được, mình nhất định phải mượn được mười vạn," anh lau nước mắt, quyết tâm: "Mình nhất định không thể để mẹ gặp chuyện không hay." Tự trọng bị ném sang một bên, Diệp Phi quyết định đến nhà bác cả để vay tiền. Gõ cửa, bác gái cả mở với nét mặt ảm đạm.
“Bác cả, mẹ cháu cần tiền phẫu thuật...” anh van nài trong tuyệt vọng.
“Còn đến xin tiền à? Đã cho các người hai trăm tệ rồi mà vẫn chưa đủ sao?”
“Cút đi, cút đi. Đừng tới đây nữa. Chúng tôi không có họ hàng tham tiền như vậy…” Bác cả gái vừa nói vừa đẩy Diệp Phi ra ngoài, đóng cửa kèm theo một tiếng 'ầm'. Diệp Phi, nghe những lời cay nghiệt, run rẩy trong lòng, đấm tay mạnh vào tường.
Anh biết rằng lòng người bạc bẽo, nhưng không ngờ rằng chính những người bác cả đã cướp mất gia sản của ba anh lại không thể đưa ra chút giúp đỡ nào. Đến nước này, Diệp Phi chỉ còn cách tìm kiếm người khác để vay tiền. Tuy nhiên, câu trả lời nhận được chỉ là những cái lắc đầu và đóng cửa từ chối. Họ thậm chí cảnh cáo anh rằng nếu còn quấy rầy, họ sẽ gọi cảnh sát.
Nỗi hoảng loạn gia tăng khi chủ nhà gọi điện thông báo rằng nếu trong vòng một tuần, Diệp Phi không trả tiền nhà, họ sẽ dọn sạch đồ đạc của Thẩm Bích Cầm. Các công ty cho vay trên mạng bắt đầu dồn dập gọi điện đe doạ.
Trong lúc vô vọng, Diệp Phi liều mình gọi điện cho Đường Nhược Tuyết, người đang du lịch ở Maldives. Nghe tiếng anh đòi tiền, Đường Nhược Tuyết chỉ lạnh lùng cúp máy.
Mất phương hướng, Diệp Phi đứng trên phố, cảm nhận cái lạnh gió mùa. Sau một thời gian, anh quyết định đến quán bar Không Độ, nơi được mở bởi Viên Tĩnh, bạn gái cũ của anh, với số tiền Hoàng Đông Cường cho mượn để thực hiện mơ ước của cô. Chính cái giá phải trả cho 500 triệu đó đã khiến Viên Tĩnh rời bỏ anh, chạy theo Hoàng Đông Cường.
Bởi vì có danh tiếng và sức hút từ vẻ đẹp của mình, quán bar trở thành điểm đến sôi động cho những cậu ấm cô chiêu. Diệp Phi hiểu rằng mình giờ đã trở thành một trò cười cho họ. Dù cảm thấy xấu hổ khi bước vào nơi này, nhưng vì sự sinh tồn của mẹ, anh đành phải nhắm mắt chấp nhận. Diệp Phi tin rằng Viên Tĩnh sẽ vì tình xưa mà cho anh mượn mười vạn.
Khi bước vào quán bar, anh nhận thấy nơi đây đang náo nhiệt với tiếng guitar và tiếng hát. Bầu không khí xa xỉ, sực nức hương nước hoa khiến Diệp Phi cảm thấy tự ti. Vừa đặt chân vào đại sảnh, tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía anh, tạo nên một sự tĩnh lặng bất thường.