
Ba Ơi, Mình Đi Đâu
Giới thiệu truyện
Dịch giả: Phùng Hồng Minh. Tác phẩm của nhà văn mở ra một thế giới u tối, nơi mà nỗi đau, sự day dứt và thất vọng chồng chất, hòa quyện vào nhau. Trong không gian ấy, những người tật nguyền sống giữa cô đơn và lo lắng, phải vật lộn với sự mờ mịt, phải đối mặt với những khiếm khuyết của bản thân trong bối cảnh bị khinh miệt, coi thường, bị chế giễu, thương xót, và nỗi đau lòng, đồng thời cùng với cả sự trắc ẩn. Có thể nói, tác phẩm này được viết ra như một món quà dành riêng cho hai cậu con trai tật nguyền của ông, là những tâm sự và nỗi niềm khi làm cha của những đứa con mà ông gọi là “yêu tinh”.
Mặc dù giọng văn có phần hài hước nhằm xoa dịu nỗi bi ai và đau khổ, nhưng những mẩu chuyện trong tác phẩm thật sự khơi gợi tâm tư thương cảm và sự cay đắng trong lòng độc giả. Những người con bị tật nguyền vốn đã đáng thương, nhưng cha mẹ của họ trước những số phận ấy lại càng bi thương hơn. Họ đã trao cho con cái mình sự sống, nhưng những đứa trẻ ấy lại không thể cảm thụ cuộc sống một cách trọn vẹn, không được xã hội nhìn nhận như những người khác, không thể tìm kiếm những người bạn thân thiết, và không thể sống một cuộc đời giống như bao người khác, luôn chỉ nhận về sự thương hại, ánh mắt xót xa và những lời an ủi. Có lẽ, như vậy cũng đã là đủ.
Mong rằng độc giả sẽ thấu hiểu rằng, điều thiêng liêng nhất trong đời này chính là tình cảm gia đình, tình yêu thương từ cha mẹ dành cho con cái của họ, dù cho cuộc sống của chúng không như bao người khác. Những mảnh đời không may mắn ấy không có quyền chọn lựa cho chính mình, vì vậy, hãy dành cho họ tình thương và sự cảm thông; chỉ cần một chút như vậy có thể mang lại hy vọng và nguồn sống, là sự cổ vũ và động lực to lớn trong cuộc sống của họ.