
Ba Năm Lãnh Cung - A Diệp
Giới thiệu truyện
Vào năm thứ ba tại lãnh cung, phế hậu đã trút hơi thở cuối cùng. Ta thay nàng mớ y phục sạch sẽ, chỉnh trang lại dung nhan, sau đó dùng một tấm vải trắng để phủ lên cuộc đời nàng, từ ánh hào quang rực rỡ đến những tháng ngày tàn phai.
“Làm phiền công công rồi.” Ta lén lút nhét một viên trân châu vào tay thái giám phụ trách thu dọn thi thể, và hắn gật đầu đồng ý với vẻ mãn nguyện. Viên trân châu ấy vốn thuộc về phế hậu, ta lựa chọn nó để lo liệu cho hậu sự của nàng, hi vọng nàng sẽ không trách móc ta.
Vị hoàng hậu từng được thánh thượng sủng ái hết ý lại phải chịu một cái kết bi thảm, chỉ được chôn cất qua loa. Một nấm mồ sơ sài chính là nơi an nghỉ cuối cùng của nàng. Sau khi phế hậu qua đời, ta bị điều đến Hoán Y Cục. Là cung nữ từ lãnh cung bước ra, đương nhiên không được ai yêu mến. Ta chỉ biết cuộn mình trong chăn, co ro nơi góc phòng. Mùa hè oi ả đã khó chịu, giờ đây dưới nền nhà còn có đủ loại côn trùng, kiến, rận, khiến cho việc khó ngủ suốt đêm trở thành điều bình thường.