
AQ Chính Truyện
Giới thiệu truyện
Câu chuyện diễn ra xoay quanh cuộc đời của A Q, một chàng trai thuộc tầng lớp bần nông, thiếu học thức và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi bật với phương pháp chiến thắng tinh thần, ví dụ, mỗi khi bị đánh, anh đều thuyết phục bản thân rằng "chúng đang đánh bố của chúng". A Q thường xuyên sa vào những lý luận có phần "điên khùng". Anh ta không ngần ngại bắt nạt những người kém may mắn hơn mình, nhưng lại sống với nỗi sợ hãi khi đối diện với những kẻ có địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh hơn. Thậm chí, A Q tự lừa dối bản thân rằng anh có một tinh thần cao quý so với những kẻ đang áp bức mình, bất chấp thực tế mà anh đang phải chịu đựng sự bạo lực tàn nhẫn từ chúng. Lỗ Tấn đã khéo léo phơi bày những sai lầm cực đoan của A Q, một hình ảnh tiêu biểu cho tính cách của người Trung Hoa thời bấy giờ. Phần kết của câu chuyện, khi A Q bị đưa ra pháp trường chỉ vì một tội nhẹ, phản ánh một thông điệp sâu sắc và châm biếm.
Riêng về phần tôi, tôi vẫn tin rằng hiện tại mình không còn phải là người có điều gì bức thiết lắm. Mặc dù không nói ra được, có lẽ là bởi vì tôi vẫn chưa thể quên những nỗi cô đơn và đau khổ đã qua, nên đôi lúc không tránh khỏi cảm xúc muốn gào thét để an ủi những kẻ dũng sĩ đang bôn ba trong chốn u tối, hy vọng họ ở nơi xa xăm sẽ vững vàng hơn. Dẫu cho tiếng gào thét của tôi có nỗi hùng tráng, bi thương hay thậm chí đáng ghét, tôi không dành thời gian suy nghĩ về điều đó. Nhưng một khi đã gào thét, rõ ràng là phải tuân theo chỉ lệnh của vị chủ tướng. Do đó, đôi khi tôi không ngần ngại viết những điều xa rời sự thật. Trong tác phẩm “Thuốc”, bất chợt tôi đặt thêm một vòng hoa trên nấm mồ của anh Du, hay trong “Ngày mai”, tôi không nhắc tới chuyện chị Tư Thiền cuối cùng vẫn không có giấc mơ thấy con của mình, bởi vì lúc đó vị chủ tướng chủ trương không muốn dẫn dắt mọi người hướng đến tiêu cực. Còn riêng tôi, tôi cũng không muốn mang nỗi cô đơn mà tôi cảm thấy là khổ đau lây lan sang những người thanh niên đang nuôi dưỡng những giấc mơ tươi đẹp giống như thời niên thiếu của tôi.
Như vậy, có thể thấy rằng tiểu thuyết của tôi vẫn còn xa vời với nghệ thuật, nhưng cho đến nay, nó vẫn được gọi là tiểu thuyết, thậm chí giờ đây còn có cơ hội được xuất bản thành tập nữa. Dù sao đi nữa, điều này vẫn được coi là một may mắn. Chính điều may mắn đó, mặc dù khiến tôi không yên tâm, nhưng suy nghĩ rằng trong đời này, vẫn còn người đọc, khiến tôi cảm thấy vui vẻ như thường. Vì lý do trên, tôi đã thu thập những truyện ngắn của mình và quyết định tái bản chúng dưới cái tên “Gào Thét”.
Lỗ Tấn