
Anh Lính Cưng Vợ
Giới thiệu truyện
Tiêu đề gốc: 《军宠小媳妇》《 quân cưng chiều tiểu tức phụ 》
Thể loại: Quân nhân/ sủng/ hài/ HE
Chuyển ngữ: ngocquynh520
Biên tập: Puck
Số chương: 73 chương + 3 ngoại truyện
Ôn Uyển, một quân y nhỏ nhắn nhưng đầy quyết tâm, đã áp dụng chiến thuật “địch lui ta tiến”, “địch đuổi theo ta chạy”, và “địch tránh né ta tấn công vu hồi” để chinh phục trái tim của người đàn ông đặc biệt này. “Tấn công vu hồi” ở đây có nghĩa là đưa lực lượng tấn công vào bên sườn hoặc phía hông của đối thủ, phối hợp với đội ngũ chính diện để tiêu diệt kẻ địch. Giản Dung, một người đàn ông được sinh ra để phục vụ cho quân đội, đã từ những năm tháng học tập trở thành một nhân vật huyền thoại. Với tất cả những đặc điểm của một quân nhân—cứng nhắc, nghiêm túc và cực kỳ cố chấp—Giản Dung sẽ chọn cách nào để đối phó với sự tấn công mạnh mẽ của cô vợ nhỏ bé nhưng không kém phần kiên cường này?
Đoạn ngắn một:
Từ khi hai người về chung một nhà, đây là lần đầu tiên Giản Dung thể hiện sự tức giận mạnh mẽ như vậy với Ôn Uyển: “Đồng chí Ôn Uyển, là một quân tẩu vinh quang, sao em có thể đánh nhau với chị dâu nhà đoàn trưởng vậy? Lại còn ra tay trước, một chút tư tưởng giác ngộ cũng không có!”
“Chị ấy mắng người ta trước.” Ôn Uyển biện minh, đón nhận ánh nhìn chất vấn từ Giản Dung, không thể không cảm thấy tức giận.
Giản Dung mày hơi nhíu lại, chăm chú nhìn người phụ nữ thấp hơn mình một cái đầu: “Chị ấy mắng em như thế nào?”
“Chị ấy nói, em là một đóa hoa tươi, cắm ở, cắm ở…” Ôn Uyển xấu hổ, khuôn mặt đỏ ửng lên.
Giản Dung mặt mày tối sầm, sau một hồi im lặng, đột nhiên mở miệng: “Ông đây đi tìm đoàn trưởng lý luận!”
Đoạn ngắn hai:
“Giản Dung, anh không được vứt mấy thứ đồ của em ra ngoài.” Ôn Uyển đưa mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh.
Giản Dung dừng lại động tác, giọng điệu trầm tĩnh: “Nếu em không cất vào trong va li, anh đã không vứt ra ngoài.” Muốn thấy chiếc xe gỗ bỏ đi kia ư? Đừng mơ!
“Hôm nay em xác định đi rồi, cùng lắm thì, em tay không trở về.” Nói xong, Ôn Uyển mạnh tay ném chiếc va li ra ngoài.
Mới bước ra nửa bước, cả thân hình lập tức được nâng lên trời, Ôn Uyển hoảng hốt kêu lên: “Giản Dung, anh định làm gì?”
“Chính ủy nói, đối mặt với mâu thuẫn phải kịp thời, hữu hiệu, có thủ đoạn, vượt qua mâu thuẫn, tuyệt đối không thể để cho mâu thuẫn thăng cấp.” Giản Dung phát ra một âm thanh ngắn gọn nhưng mạnh mẽ, ôm Ôn Uyển trở vào trong nhà.
Đoạn ngắn ba:
Nước lũ đã rút, tai họa đã qua đi. Khi Giản Dung biết rằng cô nhóc kia cũng đã trở về tiền tuyến, lòng anh rối bời lo lắng. Vừa trở về nơi trú quân, anh ngay lập tức hướng tới đám thiên sứ áo trắng, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.
“Ôn Uyển!” Giản Dung gọi to.
“Đây!” Một giọng nói trong trẻo vang lên, khiến khuôn mặt mệt mỏi của Giản Dung bừng sáng với nụ cười hạnh phúc.