
Anh Đừng Đi
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hành động, thanh xuân vườn trường, hài hước, bi kịch... Rating: [T]
Cô là một cô gái luôn nở nụ cười rực rỡ trên môi, sống vô tư và dường như chẳng bận tâm đến điều gì xung quanh. Cuộc sống hiện tại của cô tràn ngập hạnh phúc. Hạnh phúc là gì ư? Đó là một cuộc sống viên mãn với tình yêu, bạn bè và gia đình, học hành xuất sắc để được thầy cô khen ngợi, cùng với một nhan sắc khiến bao người phải ghen tị. Thỉnh thoảng, cô tự hỏi liệu ông trời có quá ưu ái mình không. Nhưng không, cô đã lầm; lầm một cách ngu ngơ khi đặt quá nhiều niềm tin vào những điều mình cho là chắc chắn.
Vào một ngày định mệnh, mọi thứ bỗng sụp đổ. Cô mất đi tất cả những điều quan trọng nhất trong đời cùng một lúc. Mẹ cô gặp tai nạn và đang sống trong cơn hôn mê. Người bạn thân nhất của cô, tay trong tay với người yêu của cô, lạnh lùng quay lưng. Trước khi rời đi, anh ta còn để lại cho cô một câu nói khiến lòng cô tan nát: "Anh xin lỗi, người anh yêu là Tuyết, có lẽ anh hết yêu em lâu rồi." Không có gì là không thể xảy ra? Đúng vậy. Cô đã nhiều lần nhận thấy sự thân mật giữa hai người đó, nhưng niềm tin của cô dành cho họ quá lớn khiến cô không bao giờ nghi ngờ điều gì. Cô từng có một tình yêu đẹp và trong sáng kéo dài suốt ba năm học cùng một tình bạn bền chặt năm năm, vậy mà tất cả đã tan biến chỉ sau một cú quay lưng lạnh nhạt.
Cô thực sự không còn niềm tin vào cuộc sống nữa. Đã có những khoảnh khắc cô tưởng bở rằng, giá mà mình có thể chết đi thì có lẽ mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn, để không còn phải gánh chịu nỗi đau này. Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến khi cô nhìn thấy giọt nước mắt của cha. Phải chăng cha đang gánh chịu nỗi đau quá lớn vì sự mất mát của mẹ? Nếu cô ra đi, liệu cha có hoàn toàn suy sụp không? Suy nghĩ đó khiến cô quyết định sống vì cha và mẹ, không còn quan tâm đến bất kỳ ai khác nữa. Từ giờ trở đi, cô sẽ thay đổi mọi thứ. Không còn bạn bè, không còn tình yêu… chỉ có gia đình.
Đó chính là thời điểm cuối năm lớp 10… Một năm đầy những nỗi buồn.