
Ai Lau Mắt Em, Khóc Mối Tình Đầu?
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, xuyên không, thanh xuân vườn trường, trâu già cỏ non, sủng
“Là ai làm mắt em khóc mối tình đầu? Là ai nhặt cho em vần thơ ướt sũng? Là ai dìu em bước qua những niềm đau? Là ai bên cạnh em giây phút cuối cùng?”
Giới Thiệu
Tuổi thanh xuân rực rỡ như những mùa hoa nở. Những năm tháng học trò ngọt ngào tràn đầy những nụ cười ấm áp. Một chút buồn và chút vui lắng đọng trong từng khoảnh khắc ngây ngô, trong sáng. Tâm hồn chùng xuống, say mê ngắm nhìn những hạt nắng cuối chiều rơi trên phố, ánh vàng lấp lánh vương vấn trên những tán cây. Từng làn gió nhẹ nhàng thì thầm với ánh nắng. Hạnh phúc dường như chỉ đủ để ngân lên ở khoảnh khắc ấy, chiếm trọn trái tim.
Hai người trẻ tuổi đang đạp xe dưới hàng cây hòa quyện giữa nắng và gió, mỗi người mang một nụ cười, sợi dây hạnh phúc như khắc ghi tên tuổi họ vào trong tâm trí...
Đây là câu chuyện về mối tình thầy trò giữa một cô gái 18 tuổi trong trẻo, thuần khiết như dòng sông Hậu, và một thầy giáo tiếng Anh 45 tuổi, người đã trải qua rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống và từng một lần đánh mất đi tình yêu. Những rung động thầm lặng đó - tuy chưa được đặt tên là tình đầu - vẫn sống động bởi những ánh nhìn yêu thương, những hồi ức ngọt ngào, chưa một lần nắm tay hay trao hôn...
♡ Cảnh vật ngập tràn cảm xúc khi Thiên Nhi đưa cho anh cuốn lưu bút, trong đó, anh đã viết như khắc vào trái tim cô: "Viết cho em cô gái của mùa Thu. Em mang trên mình hương lúa non. Nhưng lại có trái tim của phố. Em dịu dàng nồng nàn như ánh lửa. Thắp lên ấm áp tháng ngày xa xôi. Ánh sáng đã hiện diện trong trái tim tôi. Những đóa hoa vàng rực rỡ miền ký ức. Tà áo học trò bay bay trong nắng. Tâm trí đong đầy thương nhớ miên man. Nhi ơi! Cô học trò nhỏ của thầy ơi. Ngày mới thênh thang đón chờ em, tương lai rộng mở. Thầy biết bước qua cánh cổng trường này là mùa xuân ấm áp sẽ vẫy gọi em. Chúc em bay vào ngày xanh cùng giấc mộng văn chương xanh mát. Chút nỗi lòng của người thầy giáo dành cho em. Nhi ơi! Người bạn đáng yêu của Tuấn ơi! Chúc Nhi sẽ thi đậu Đại học, sẽ được tung cánh sống với ước mơ và nhiệt huyết của tuổi trẻ... những điều tuyệt vời đang chờ đón Nhi phía trước. Nhưng mong Nhi hãy nhớ rằng trên con đường hoa Hoàng Hậu kia, mỗi chiều đến vẫn có một người lặng lẽ đợi chờ em tìm về. Hẹn em, ngày sau gặp lại! Trân trọng những kỷ niệm. Long Xuyên. Ngày... tháng... năm.. P. N. Tuấn."
♡ Trong lòng cả hai người đều ngập tràn những bâng khuâng chưa dám thổ lộ, những rung động như những sợi dây đàn ngân vang trong tâm hồn. Họ mang theo hoài niệm về sắc hoa vàng trong những chiều cổ tích. Thời gian như gió bụi thổi vào tâm tư nỗi nhớ mênh mông. Con thuyền tình yêu ai đưa ai sang sông rồi đứng ngóng đợi dòng phù sa bồi đắp ngày trở về. Nếu có một điều ước, họ chỉ mong thời gian ngừng trôi lại. Chậm rãi thôi. Từ từ thôi để Hạ không chạm ngõ. Và họ tin rằng những kỷ niệm thanh xuân tươi đẹp không chỉ có ý nghĩa mùa cũ.
♡ Họ hứa hẹn về một “mùa sau gặp lại”. Khi đó, cô sẽ không còn là cô học trò nhỏ của anh, mà sẽ là một sinh viên năm nhất của sư phạm văn, một đồng nghiệp tương lai của anh. Để rồi hai người sẽ cùng nhau trải nghiệm “tiếng yêu lặng thầm tôi dành trao em”. Nhưng mối tình ấy liệu có trở nên yên ả và đẹp đẽ như những gì cả hai mong muốn? Câu chuyện tình yêu này sẽ diễn tiến như thế nào? Mời mọi người cùng đón đọc.