
Ai Hát Giữa Rừng Khuya
Giới thiệu truyện
Cuộc sống ồn ào đã xua tan mọi âm khí, khiến cho những ma thiêng phải lùi xa. Những linh hồn, dù có mạnh mẽ đến mấy, cũng khó lòng hiện hình bởi sức mạnh dương khí quá lớn. Có lẽ những bóng ma đều tìm nơi ẩn náu ở những miền đồng rừng xa xôi, lẩn khuất trên đồi núi, không còn hy vọng để hiện diện nơi đô thị đông đúc. Thật khác xa so với thời kỳ thái bình êm đẹp thuở trước: nơi nào cũng tràn ngập âm khí, con người có thể tự do rong chơi khắp chốn mà không bị bất kỳ sức mạnh nào cản trở hay đẩy lùi. Thời điểm ấy, người âm phủ và người dương gian dường như không còn là hai thế giới xa cách: ông Bồ đã viết nên tác phẩm Liêu Trai, khắc họa mối quan hệ giữa người với ma. Thế nhưng, giờ đây, Liêu Trai lại trở thành một cuốn truyện cổ tích hoang đường, vô lý! Điều này chứng minh rằng ma cũng có những thời kỳ của riêng mình. Tôi có lẽ còn may mắn hơn cả Bồ tiên sinh, vì tôi đã từng tận mắt chứng kiến ma hiện hình giữa ban ngày, trong thời đại hôm nay, lại ở một nơi không xa những đô thành tấp nập. Đó chính là một điều kỳ diệu; và cũng chính nhờ điều kỳ diệu đó mà tôi quyết định viết nên câu chuyện này...
“Em nó còn nhỏ dại, ông tha cho nó! Vả nó xấu xí, hát còn kém cỏi lắm, dở hơn tôi nhiều, ông bắt nó làm gì. Nó còn thơ, da thịt hôi tanh, lại là đàn bà, bẩn thỉu, ông xơi mà làm chi? Ông tha cho nó.”